mọi thứ, đều là món quà

... chỉ là làm sao ta hiểu được, món quà ấy đến vì điều gì?
Puppy^^
Cách đây gần 02 năm, một cục bông bé tí, được điểm xuyết vài đốm nâu trên đầu tạo thành ly bạc xỉu đáng yêu, nằm trong chiếc lồng nhỏ mà dùng hết sức bình sinh để sủa tất cả những vật chuyển động trước mắt, như "hờn cả thế giới". Tôi không lại gần, tôi không chơi với cục bông ấy, tôi còn bảo cục bông ấy phiền, vì... tôi rất thích. Tôi chỉ đơn giản không muốn tạo nên sự gắn kết mà tôi biết rằng sẽ lại đứt gãy.

Nhưng rồi cũng chẳng thể, sự gồng mình kháng cự thì có ích gì khi mỗi ngày, vừa được thả ra, là cục bông ấy lại chạy đến trước cửa phòng tôi mà cong đuôi lên sủa. Và chỉ để cho "bớt phiền", tôi "đành" chiều chuộng, dụ dỗ và "miễn cưỡng" chơi với bé, để bé không phiền tôi nữa.

Rồi như mọi kịch bản cũ, một "mối quan hệ" mới lại bắt đầu... với những buổi sáng đầu ngày, điều cục bông nhỏ làm đầu tiên khi vừa được mở cửa là chạy thục mạng qua, trước cửa nhà tôi, cào lấy cào để. Chờ cho đến khi tôi vừa mở cửa là cục bông ấy không ngần ngại, quàng hai chân bé tí qua vai tôi, miệng thì liếm liếm; còn tôi chỉ có thể "trốn đằng trời" =)))

Và tôi biết, trái tim bé bỏng và yếu ớt của mình rồi sớm muộn sẽ mất thêm một phần nào đó nữa.

03 gia đình ở sát bên nhà tôi hơn 05 năm, tôi không một mối liên hệ, chỉ cười xả giao khi gặp. Ấy vậy mà chỉ vì duyên lành từ cục bông nhỏ, chúng tôi lại trở nên quá gắn kết với nhau, đến nỗi cứ có gì đó ngon là hai cô sẽ mang sang cho tôi; nhìn qua cửa sổ, cô thấy tôi nằm ngủ vật vờ, trái giờ mà sợ là tôi bị gì nên gọi cho đến khi nào tôi tỉnh ngủ mới thôi... Với tôi, ấy là những món quà lớn lao và vô giá. 

HCM những ngày gần đây trời se lạnh, đặc biệt vào sớm mai. Không gian dường như cũng muốn "nướng mình" một tí nên yên tĩnh và nhún nhường cho thanh âm ríu rít của những chú chim gọi nhau đi tìm bữa sáng. Những làn gió thì thầm to nhỏ lướt ngang qua làn da, tấp nập như đi trẩy hội xuân về (chỉ mới tới Giáng sinh thôi mà các Chị Gió :)) Tôi thầm "nói" như thế)... Những điều này làm tôi nhớ đến Giáng sinh của bốn năm về trước, cũng giữa không gian se lạnh, bước chân tôi nặng trĩu bởi sức nặng của những điều không như ý cùng xảy đến, những điều mà tôi biết rằng cả đời mình cũng sẽ khó để quên. Và chúng cũng đều bắt đầu từ việc là một món quà... 

LÀ TÔI

cóc con lạc lối

Giữa sự tĩnh lặng của màn đêm, một vài tiếng lách cách trên bàn phím của tôi đã hữu ý khẽ chạm vào nó, như cái sở thích "kỳ lạ" củ...

VÌ SAO BẠN TÌM ĐẾN?