mỗi lựa chọn tạo nên cuộc đời...

Cách đây vài tuần, tôi cắm vài cành bồ ngót vào chậu cây khổ qua bé nhỏ nhưng kiên cường, cũng đã gần một năm. Tôi trồng em ấy không phải để ăn trái, mà chỉ để ngắm nhìn; không ngờ về sau, Puppy cũng nhờ đến những chiếc lá bé nhỏ ấy. Thế nhưng, điều tôi không ngờ đến là những cành bồ ngót lại ra lá mạnh mẽ, xanh tươi; nhưng khổ qua bé nhỏ thì lại dần khô héo.

Giờ đây, dưới cơn mưa rào nặng hạt của màn đêm, những chiếc lá bồ ngót rủ mình đón những hạt mưa, xanh mướt; cành khổ qua nằm im lìm bất động, héo úa. Phải chăng, đó là tự nhiên? Hay do sự hờ hững, vô tâm của lòng người, của chính tôi khi cắm những cành bồ ngót ấy vào chậu. Tôi không biết!... Không thể biết được mọi chuyện sẽ khác đi thế nào khi tôi lựa chọn khác đi. Nhưng có thể nào tôi sẽ lựa chọn khác đi nếu biết được chuyện gì sẽ xảy đến?

Tôi nhớ có lần dạy bài Tự do lựa chọn, tôi có phản hồi với Thầy về Lựa & Chọn chỉ bởi tiêu đề Thầy đặt tên "Tự do Chọn Lựa".

- Nhiều lắm! Lựa đi! Rồi Chọn một cái! hay

- Nhiều cái để Chọn lắm! Lựa đi!... rồi sao nữa? hay

- Chọn Lựa trong số này đi! Lựa Chọn trong số kia đi!... Người đời thích những điều chung chung như thế.

Nhưng cuối cùng, mọi thứ có còn thật sự quan trọng không khi có thể, chúng ta chỉ đang "ảo giác" về chính cuộc đời mình. Nếu thế thì ta chọn tin vào điều gì? Hay niềm tin khi đó chẳng qua chỉ là hiện diện của sự sợ hãi? Chúng ta sợ không có điểm tựa, chúng ta sợ một mình. Khi ta tin vào một điều gì đó, khi đó trong ta đã thấy được mặt trái của nó. Giáo dục không chỉ là khai trí, là con đường dẫn đến Tự do, nó còn là "biểu hiện cái mặt tồi tệ trong bản chất con người" (L.Tolstoi).

Một câu hỏi đôi khi làm tôi mơ hồ, có phải là tôi đã điên.
- (Albert Einstein).

in the dreams

Mỗi gần cuối ngày, trước khi nhẹ nhàng đưa mình vào một thế giới khác, tôi có thói quen "quét" lại ngày hôm ấy - tôi đã làm được gì, tôi gặp những ai, tôi/chúng tôi nói về điều gì... và thường xuyên, tôi cũng không quên dặn mình: nếu muốn thì hãy tìm cách. 

Người ta hay dặn nhau như thế. Nhưng với tôi mà nói, đó không phải tự dặn mình, đó là lời cam kết, và cũng là lý do cho tản mạn ngắn của cuối ngày hôm nay. Có thể dạo này hơi thêm chút việc, thêm chút bận tâm, nhưng sao nữa, muốn viết thì dành thời gian, tâm trí để viết thôi :) Ai cũng bận việc-quan-trọng-hơn của riêng mình, ai cũng đều vô số những lý do.

Dù thật - mơ, mơ - thật chẳng thể nào xác định rõ; cứ cho rằng hiện tại là thật, thì giấc mơ là một phần rất quan trọng trong cuộc đời tôi. Biết bao điều mà chỉ có giấc mơ mới đưa được tôi đến đó, dù chỉ trong thoáng chốc. Đó là những người tôi thương đã rời bỏ mà tôi không thể nào gặp được họ nữa; là những gì dở dang được tiếp nối; những cái ôm tạm biệt đầy luyến tiếc. Có khi chỉ đơn giản là được ngả mình trên đồng cỏ của tuổi thơ rồi lặng yên mà ngắm nhìn bầu trời, dưới ánh nắng chiều ấm áp. Thỉnh thoảng là những cuộc rượt đuổi không đầu không cuối hoặc là một điều gì đó không nỡ rời xa, cho đến khi choàng tỉnh bởi cơ chế sinh học của cơ thể. Đôi lần tìm về quá khứ hay nhìn thấy tương lai mà bản thân biết rõ rằng đó chỉ là mơ và ước rằng, giá như được đắm mình trong giấc mơ ấy thêm một lần nữa.

Quá nhiều sự kiện, quá nhiều cảm xúc như những thước phim. Và mọi thứ, đó là tầng sâu thẳm trong tâm hồn, nơi mà ngay bản thân ta khi tỉnh táo nhất cũng khó thể nào chạm tới. 
Tư tưởng tách rời chúng ta, những giấc mơ và đau khổ đưa chúng ta lại với nhau (Nhà soạn kịch Eugene Lonesco)

LÀ TÔI

cóc con lạc lối

Giữa sự tĩnh lặng của màn đêm, một vài tiếng lách cách trên bàn phím của tôi đã hữu ý khẽ chạm vào nó, như cái sở thích "kỳ lạ" củ...

VÌ SAO BẠN TÌM ĐẾN?