Gần hết ngày rồi mà sao mọi việc cứ khiến mình suy nghĩ. Người ta bảo: kiếm chuyện nghĩ chi cho mệt! Ừ, thì đúng là vậy nhưng đôi khi đầu óc cứ miên man về đâu, ta khó lòng kiểm soát được.Chuyện vui đan xen chuyện không vui. Cuộc đời này sao nhiều lúc rối rắm thế nhỉ?
Khuya nay, khi đọc được cuộc hội thoại của bạn bè với nhau trên Facebook lớp... buồn thật! Buồn vì ai cũng ra sức biện minh cho hành động của mình, không ai nhận lỗi cả. Dù đứng ở khía cạnh khách quan mà nói, cả 2 đều có lỗi. Có lỗi khi biến một nơi công cộng thành cái không gian riêng để họ thỏa sức buông ra những lời nói vô cùng trẻ con. Có lỗi khi một bên cố tình chỉ trích (dù bản thân mình cho rằng lí do khiến họ chỉ trích là không sai). Có lỗi khi bên kia không nhận thấy mình sai mà cố tình ngụy biện bằng những lí do hết sức ngớ ngẩn. Công nhận, không cần biết bên ngoài người ta như thế nào nhưng chỉ cần đọc những gì họ viết ngoài kiến thức sách vở ra, ta hoàn toàn có thể biết được trình độ của họ đến đâu.. Kết quả này làm mình thất vọng, vô cùng thất vọng về họ.
Điều thứ hai làm mình phải suy nghĩ là một tin "tốt lành" tự nhiên đến. Nó khiến mình phải đặt ra hàng loạt những câu hỏi, những dự định mà mình chưa hề muốn nghĩ đến. Mình thật rắc rối. Kết quả này cũng làm mình thấy áy náy đối với một người từ trước đến nay tuy ngoài lạnh nhưng trong nóng với mình (mình biết điều đó từ lâu), không biết nói sao với người đó nữa, một lời cám ơn thôi không đủ.
Điều thứ 3 làm mình không vui là thứ 6 này Nhân Ái tổ chức chương trình mà mình không thể tham gia được. Thật sự rất buồn vì lâu lắm cả nhà NA mới có cơ hội đoàn viên, vậy mà...

