LẪN

Gần hết ngày rồi mà sao mọi việc cứ khiến mình suy nghĩ. Người ta bảo: kiếm chuyện nghĩ chi cho mệt! Ừ, thì đúng là vậy nhưng đôi khi đầu óc cứ miên man về đâu, ta khó lòng kiểm soát được.
Chuyện vui đan xen chuyện không vui. Cuộc đời này sao nhiều lúc rối rắm thế nhỉ?
Khuya nay, khi đọc được cuộc hội thoại của bạn bè với nhau trên Facebook lớp... buồn thật! Buồn vì ai cũng ra sức biện minh cho hành động của mình, không ai nhận lỗi cả. Dù đứng ở khía cạnh khách quan mà nói, cả 2 đều có lỗi. Có lỗi khi biến một nơi công cộng thành cái không gian riêng để họ thỏa sức buông ra những lời nói vô cùng trẻ con. Có lỗi khi một bên cố tình chỉ trích (dù bản thân mình cho rằng lí do khiến họ chỉ trích là không sai). Có lỗi khi bên kia không nhận thấy mình sai mà cố tình ngụy biện bằng những lí do hết sức ngớ ngẩn. Công nhận, không cần biết bên ngoài người ta như thế nào nhưng chỉ cần đọc những gì họ viết ngoài kiến thức sách vở ra, ta hoàn toàn có thể biết được trình độ của họ đến đâu.. Kết quả này làm mình thất vọng, vô cùng thất vọng về họ.
Điều thứ hai làm mình phải suy nghĩ là một tin "tốt lành" tự nhiên đến. Nó khiến mình phải đặt ra hàng loạt những câu hỏi, những dự định mà mình chưa hề muốn nghĩ đến. Mình thật rắc rối. Kết quả này cũng làm mình thấy áy náy đối với một người từ trước đến nay tuy ngoài lạnh nhưng trong nóng với mình (mình biết điều đó từ lâu), không biết nói sao với người đó nữa, một lời cám ơn thôi không đủ.
Điều thứ 3 làm mình không vui là thứ 6 này Nhân Ái tổ chức chương trình mà mình không thể tham gia được. Thật sự rất buồn vì lâu lắm cả nhà NA mới có cơ hội đoàn viên, vậy mà...

BÌNH MINH

Mấy ngày nay, quen với sự tất bật vội vã, tự nhiên mình thấy yêu đến lạ...
Có lắm lúc mỏi mệt, lắm lúc thèm ngủ mà 2 mắt cứ díu lại, lắm lúc không trụ nổi 1 tiếng đồng hồ khi ngồi trên lớp,... nhưng dù sao vẫn thấy hạnh phúc và thật sự vui trong lòng.
Kết quả thật sự không như mình mong đợi, mình còn mong muốn nhiều thứ lắm, mình muốn thực hiện những giải pháp trong đề tài của mình để tạo điều kiện cho các em phát triển, ít ra là không sợ sệt, không lúng túng như trước nhưng thật sự điều kiện không cho phép. Nhớ lại cái lúc 4 đứa na theo 4 ba lô về Bình Thuận phải cuốc bộ lúc 12h khuya đến nhà Duyên (trong khi anh tài xế xấu xí thả 4 đứa lửng lơ ngoài đường trời khuya), may mà đó là ở quê, cái cảm giác an toàn đến lạ khi chẳng có chút gì sợ hãi. Rồi đến cái lúc đến trường, bụng đứa nào cũng đói meo vì phải ngồi đợi từ sáng đến trưa mà không đứa nào mang theo đủ xu để thưởng thức cái tô mì thịt bò thơm phức của căn tin. Èo,... cái bụng thì cứ sùng sục sùng sục,...
Rồi cả cái lúc đi về lại thành phố cũng mệt. Vì luyến tiếc cái không khí yên bình của quê như ở nhà mà 4 đứa quyết định ở lại đánh bài đến 2h sáng rồi mới chịu về... Nhớ lại cái cảnh... nhớ nhà thật. Tiếng ếch nhái râm ran, tiếng lá cây uốn vào nhau xào xạt khiến mình nhớ nhà muốn khóc. Thật sự, lúc ấy, mình không muốn đi tí nào, chỉ muốn ở lại thêm một ngày, một ngày thôi để đỡ cái cảm giác nhớ nhà, nhớ anh ba, chi ba và mấy đứa nhỏ,... Nhìn má Duyên phải thức dậy vào 2h sáng để tiễn 3 đứa mình lại thấy nhớ mẹ. Nhớ mẹ mỗi lần mình ở Bình Dương, phải dậy sớm để kịp đi học thì 5h sáng mẹ đã phải dậy để nấu đồ ăn sáng cho mình. nhớ những cái lúc mình nũng nịu nằm ráng không muốn dậy đi học. Rồi nhớ cái ngày đi thi học kì, sáng đó mình lại sốt, mẹ vội vã đạp xe trời mưa đi mua thuốc cho mình...
Những kỉ niệm khi đó, dù bây giờ chưa chắc mỗi đứa còn nhớ nhưng mình tin là kỉ niệm đẹp. Bây giờ lại bắt tay vào một đề tài nữa, rộng hơn, khó hơn, những chưa chắc đã có những kỉ niệm vui hơn ngày đó. mình sẽ giữ mãi trong lòng.
Nhịp sống vội vã mấy ngày rồi khiến mình quên các nhóc ở Sở Thùng, khiến mình quên đi trách nhiệm dạy học cho mấy em. Hôm trước đi xe buýt, gặp một em nhỏ giống hệt cu Nghĩa, mình thấy nhớ quá. Khi nào cũng gọi mình bằng cái tên tự "chế": "Cô Lan Anh!"..."Cô Lan Anh!"... nhớ quá... Hi vọng mau mau tới thứ 7 để mình đi thăm tụi nhóc... Chỉ sợ tụi nhỏ quên mình mất, lâu quá rồi mà..
Từ mai mình sẽ bắt đầu lại mọi thứ. đưa mọi thứ vào quỹ đạo như năm ngoái. Cố gắng lên! Mọi chuyện đều sẽ tốt đẹp thôi. NGƯỜI MÌNH NHỎ NHƯNG ƯỚC MƠ CỦA MÌNH TO LẮM! :))
(DÙ ĐÔI LÚC MÌNH CÓ BUỒN VÌ THẦY ĐÃ HIỂU NHẦM MÌNH RẤT NHIỀU, RẤT NHIỀU... NHƯNG MÌNH MONG, QUA THỜI GIAN THẦY SẼ HIỂU... ĐỂ THẦY KHÔNG CHO RẰNG: "...EM THAY ĐỔI..." NHƯ TRƯỚC NỮA. :)

MỆT

Hôm nay là 1 ngày chủ nhật tồi tệ. Mình đã phải ngủ, ngủ và ngủ... trong khi quá nhiều bài vở đang đợi mình. Bài tập nhóm thứ 4, 5; bài thuyết trình thứ 7; ngày mai kiểm tra. Không phải mình lười mà chỉ là mấy đêm mệt mỏi tới 3, 4h sáng chỉ vì làm cho xong NCKH (nhưng làm mãi vẫn không thấy xong), đầu óc mình thật sự không còn tí sức nào để suy nghĩ tới quá nhiều chuyện. đành cho "chuyện gì đến cứ đến". Không biết các bạn cùng nhóm có ai hiểu cho mình không?
Nhiều lúc sự so đo, bực tức trong người mình trỗi dậy khi 2,3h sáng mình mệt mỏi và tự hỏi: Tại sao ai cũng được hưởng quyền lợi, ai cũng là thành viên của nhóm mà chỉ có mình mình thức đến giờ này trong khi mình chỉ giao cho họ nhiệm vụ nhỏ vào trước 24h, họ lại nhắn tin cho mình với câu nói trách móc? Tại sao cứ đến khi đọc bài của họ, cảm giác thất vọng trong mình lại dâng lên đến mức mình không dám đọc bài của họ nữa. Mình bị ám ảnh bới việc làm cho qua, làm cho có mà không hề cố gắng của họ.
Nếu trên đời này ai cũng làm việc với đầy trách nhiệm như "chỉ còn một ngày để sống" thì hay biết mấy! Sẽ không có người thất vọng, sẽ không có người mệt mỏi và hiệu suất mọi công việc sẽ cao hơn. nhưng biết đến khi nào???

CON NHỚ..

Vào trong này tới hôm nay là được 2 ngày rồi. Con vẫn khỏe, vẫn đi học bình thường.. và con vẫn nhớ nhà, nhớ mẹ, nhớ cu Bi, nhớ 2 bé, nhớ anh ba chị ba, nhớ bác bốn. Con nhớ nhiều lắm.
Buổi chiều đi học về, nhìn đường, nhìn xe, nhìn người đông nghịt mà con thấy ngạt.. con lại nhớ về 3 ngày trước. Ngồi trước đồng lúa nhà ngoại, gió thổi mát rười rượi, tiếng ếch ngoài đồng kêu râm ran (con ghi âm lại rồi nhưng giờ mở ra nghe nó nhỏ lắm), con nhớ bé lớn bé nhỏ ngồi hai bên, con mở bài hát "Chào xuân mới" rồi bảo 2 đứa đoán, đứa nào đoán đúng sẽ được chơi game... Không hiểu sao, càng ngày con lại thấy thương 2 bé, càng lớn 2 bé lại càng vô tư và ngây thơ quá...
Đi qua ngõ vào nhà, gió cũng thổi vào mát rượi, con nhớ đến chiều chiều cu bi chờ con đi dạo, 2 cô cháu nói đủ thứ chuyện trên đời (con nhớ cu Bi lắm :( ). Tối đến phải ngủ có một mình, con nhớ những khi mẹ ôm con ngủ. Mỗi lúc đó, con chỉ thích xoay người lại, ôm cánh tay của mẹ áp vào mặt. Nghĩ đến giờ mẹ ngủ một mình, con...
Con nhớ anh ba sáng sáng chế cafe rồi lên đánh nhẹ vào mông kêu con dậy, những lúc con nói chuyện rồi chọc anh ba nữa. con biết anh ba thương con nhiều lắm và con cũng vậy. Chị ba cũng rất thương con, lo cho con đủ chuyện, từ ăn uống cho đến vé xe đi ra đi vào trong những ngày khan hiếm vé.
Giờ con chỉ mong sao mình đủ động lực và đầu óc thật tĩnh táo để tốt nghiệp và có một việc làm tốt. Khi đó con sẽ làm được nhiều thứ con muốn và nhất là được ở bên những người con yêu thương mãi

NHỚ

Mẹ về nhà đến nay cũng đã được 9 ngày rôi. Cứ nghĩ là mẹ sẽ vào lại với mình nên không buồn. Ai ngờ, vì chị nói vậy mình thấy cũng có lí nên lại thuyết phục mẹ ở nhà luôn, đừng vào. Mình nói thì nói vậy thôi, chứ trong lòng thì vẫn muốn mẹ vào lắm,huhu...
Không có mẹ mình thấy thiếu thiếu nhiều thứ lắm.
Nếu mẹ ở trong này, mỗi cuối tuần mình học xong lại bay nhanh lên xe buýt để về với mẹ, dù trời tối, dù là chuyến xe buýt cuối cùng, dù là đi bộ 1 đoạn thật xa, dù trên đường đi bộ về mình sợ ma lắm,... nhưng mình vẫn thấy vui.
Bây giờ mẹ không vào nữa, mình vẫn về. về nhưng nhớ lắm. Chỉ mong sao có mẹ ở với mình thôi.
Hôm mẹ về, mình còn thì thầm to nhỏ vào tai mẹ: "Mẹ về nhớ vào với con nha!". Mình biết, mẹ muốn vào lại trong này cũng chỉ vì câu nói đó của mình chứ trong này đâu có gì để mẹ phải tiếc đâu. Giờ nghĩ lại thấy mình ích kỉ thật. Chỉ mong thi xong, mình lên chỗ anh Chí làm vài ngày, kiếm tiền và mua tặng mẹ một hộp sữa như năm ngoái. Dù sao tiền cũng do tay mình làm ra. Chắc mẹ sẽ vui lắm.
Còn 30 ngày nữa.

LÀ TÔI

cóc con lạc lối

Giữa sự tĩnh lặng của màn đêm, một vài tiếng lách cách trên bàn phím của tôi đã hữu ý khẽ chạm vào nó, như cái sở thích "kỳ lạ" củ...

VÌ SAO BẠN TÌM ĐẾN?