Hôm nay là 1 ngày chủ nhật tồi tệ. Mình đã phải ngủ, ngủ và ngủ... trong khi quá nhiều bài vở đang đợi mình. Bài tập nhóm thứ 4, 5; bài thuyết trình thứ 7; ngày mai kiểm tra. Không phải mình lười mà chỉ là mấy đêm mệt mỏi tới 3, 4h sáng chỉ vì làm cho xong NCKH (nhưng làm mãi vẫn không thấy xong), đầu óc mình thật sự không còn tí sức nào để suy nghĩ tới quá nhiều chuyện. đành cho "chuyện gì đến cứ đến". Không biết các bạn cùng nhóm có ai hiểu cho mình không?
Nhiều lúc sự so đo, bực tức trong người mình trỗi dậy khi 2,3h sáng mình mệt mỏi và tự hỏi: Tại sao ai cũng được hưởng quyền lợi, ai cũng là thành viên của nhóm mà chỉ có mình mình thức đến giờ này trong khi mình chỉ giao cho họ nhiệm vụ nhỏ vào trước 24h, họ lại nhắn tin cho mình với câu nói trách móc? Tại sao cứ đến khi đọc bài của họ, cảm giác thất vọng trong mình lại dâng lên đến mức mình không dám đọc bài của họ nữa. Mình bị ám ảnh bới việc làm cho qua, làm cho có mà không hề cố gắng của họ.
Nếu trên đời này ai cũng làm việc với đầy trách nhiệm như "chỉ còn một ngày để sống" thì hay biết mấy! Sẽ không có người thất vọng, sẽ không có người mệt mỏi và hiệu suất mọi công việc sẽ cao hơn. nhưng biết đến khi nào???
Nhiều lúc sự so đo, bực tức trong người mình trỗi dậy khi 2,3h sáng mình mệt mỏi và tự hỏi: Tại sao ai cũng được hưởng quyền lợi, ai cũng là thành viên của nhóm mà chỉ có mình mình thức đến giờ này trong khi mình chỉ giao cho họ nhiệm vụ nhỏ vào trước 24h, họ lại nhắn tin cho mình với câu nói trách móc? Tại sao cứ đến khi đọc bài của họ, cảm giác thất vọng trong mình lại dâng lên đến mức mình không dám đọc bài của họ nữa. Mình bị ám ảnh bới việc làm cho qua, làm cho có mà không hề cố gắng của họ.
Nếu trên đời này ai cũng làm việc với đầy trách nhiệm như "chỉ còn một ngày để sống" thì hay biết mấy! Sẽ không có người thất vọng, sẽ không có người mệt mỏi và hiệu suất mọi công việc sẽ cao hơn. nhưng biết đến khi nào???
