Mấy ngày nay, quen với sự tất bật vội vã, tự nhiên mình thấy yêu đến lạ...
Có lắm lúc mỏi mệt, lắm lúc thèm ngủ mà 2 mắt cứ díu lại, lắm lúc không trụ nổi 1 tiếng đồng hồ khi ngồi trên lớp,... nhưng dù sao vẫn thấy hạnh phúc và thật sự vui trong lòng.
Kết quả thật sự không như mình mong đợi, mình còn mong muốn nhiều thứ lắm, mình muốn thực hiện những giải pháp trong đề tài của mình để tạo điều kiện cho các em phát triển, ít ra là không sợ sệt, không lúng túng như trước nhưng thật sự điều kiện không cho phép. Nhớ lại cái lúc 4 đứa na theo 4 ba lô về Bình Thuận phải cuốc bộ lúc 12h khuya đến nhà Duyên (trong khi anh tài xế xấu xí thả 4 đứa lửng lơ ngoài đường trời khuya), may mà đó là ở quê, cái cảm giác an toàn đến lạ khi chẳng có chút gì sợ hãi. Rồi đến cái lúc đến trường, bụng đứa nào cũng đói meo vì phải ngồi đợi từ sáng đến trưa mà không đứa nào mang theo đủ xu để thưởng thức cái tô mì thịt bò thơm phức của căn tin. Èo,... cái bụng thì cứ sùng sục sùng sục,...
Rồi cả cái lúc đi về lại thành phố cũng mệt. Vì luyến tiếc cái không khí yên bình của quê như ở nhà mà 4 đứa quyết định ở lại đánh bài đến 2h sáng rồi mới chịu về... Nhớ lại cái cảnh... nhớ nhà thật. Tiếng ếch nhái râm ran, tiếng lá cây uốn vào nhau xào xạt khiến mình nhớ nhà muốn khóc. Thật sự, lúc ấy, mình không muốn đi tí nào, chỉ muốn ở lại thêm một ngày, một ngày thôi để đỡ cái cảm giác nhớ nhà, nhớ anh ba, chi ba và mấy đứa nhỏ,... Nhìn má Duyên phải thức dậy vào 2h sáng để tiễn 3 đứa mình lại thấy nhớ mẹ. Nhớ mẹ mỗi lần mình ở Bình Dương, phải dậy sớm để kịp đi học thì 5h sáng mẹ đã phải dậy để nấu đồ ăn sáng cho mình. nhớ những cái lúc mình nũng nịu nằm ráng không muốn dậy đi học. Rồi nhớ cái ngày đi thi học kì, sáng đó mình lại sốt, mẹ vội vã đạp xe trời mưa đi mua thuốc cho mình...
Những kỉ niệm khi đó, dù bây giờ chưa chắc mỗi đứa còn nhớ nhưng mình tin là kỉ niệm đẹp. Bây giờ lại bắt tay vào một đề tài nữa, rộng hơn, khó hơn, những chưa chắc đã có những kỉ niệm vui hơn ngày đó. mình sẽ giữ mãi trong lòng.
Nhịp sống vội vã mấy ngày rồi khiến mình quên các nhóc ở Sở Thùng, khiến mình quên đi trách nhiệm dạy học cho mấy em. Hôm trước đi xe buýt, gặp một em nhỏ giống hệt cu Nghĩa, mình thấy nhớ quá. Khi nào cũng gọi mình bằng cái tên tự "chế": "Cô Lan Anh!"..."Cô Lan Anh!"... nhớ quá... Hi vọng mau mau tới thứ 7 để mình đi thăm tụi nhóc... Chỉ sợ tụi nhỏ quên mình mất, lâu quá rồi mà..
Từ mai mình sẽ bắt đầu lại mọi thứ. đưa mọi thứ vào quỹ đạo như năm ngoái. Cố gắng lên! Mọi chuyện đều sẽ tốt đẹp thôi. NGƯỜI MÌNH NHỎ NHƯNG ƯỚC MƠ CỦA MÌNH TO LẮM! :))
(DÙ ĐÔI LÚC MÌNH CÓ BUỒN VÌ THẦY ĐÃ HIỂU NHẦM MÌNH RẤT NHIỀU, RẤT NHIỀU... NHƯNG MÌNH MONG, QUA THỜI GIAN THẦY SẼ HIỂU... ĐỂ THẦY KHÔNG CHO RẰNG: "...EM THAY ĐỔI..." NHƯ TRƯỚC NỮA. :)
Có lắm lúc mỏi mệt, lắm lúc thèm ngủ mà 2 mắt cứ díu lại, lắm lúc không trụ nổi 1 tiếng đồng hồ khi ngồi trên lớp,... nhưng dù sao vẫn thấy hạnh phúc và thật sự vui trong lòng.
Kết quả thật sự không như mình mong đợi, mình còn mong muốn nhiều thứ lắm, mình muốn thực hiện những giải pháp trong đề tài của mình để tạo điều kiện cho các em phát triển, ít ra là không sợ sệt, không lúng túng như trước nhưng thật sự điều kiện không cho phép. Nhớ lại cái lúc 4 đứa na theo 4 ba lô về Bình Thuận phải cuốc bộ lúc 12h khuya đến nhà Duyên (trong khi anh tài xế xấu xí thả 4 đứa lửng lơ ngoài đường trời khuya), may mà đó là ở quê, cái cảm giác an toàn đến lạ khi chẳng có chút gì sợ hãi. Rồi đến cái lúc đến trường, bụng đứa nào cũng đói meo vì phải ngồi đợi từ sáng đến trưa mà không đứa nào mang theo đủ xu để thưởng thức cái tô mì thịt bò thơm phức của căn tin. Èo,... cái bụng thì cứ sùng sục sùng sục,...
Rồi cả cái lúc đi về lại thành phố cũng mệt. Vì luyến tiếc cái không khí yên bình của quê như ở nhà mà 4 đứa quyết định ở lại đánh bài đến 2h sáng rồi mới chịu về... Nhớ lại cái cảnh... nhớ nhà thật. Tiếng ếch nhái râm ran, tiếng lá cây uốn vào nhau xào xạt khiến mình nhớ nhà muốn khóc. Thật sự, lúc ấy, mình không muốn đi tí nào, chỉ muốn ở lại thêm một ngày, một ngày thôi để đỡ cái cảm giác nhớ nhà, nhớ anh ba, chi ba và mấy đứa nhỏ,... Nhìn má Duyên phải thức dậy vào 2h sáng để tiễn 3 đứa mình lại thấy nhớ mẹ. Nhớ mẹ mỗi lần mình ở Bình Dương, phải dậy sớm để kịp đi học thì 5h sáng mẹ đã phải dậy để nấu đồ ăn sáng cho mình. nhớ những cái lúc mình nũng nịu nằm ráng không muốn dậy đi học. Rồi nhớ cái ngày đi thi học kì, sáng đó mình lại sốt, mẹ vội vã đạp xe trời mưa đi mua thuốc cho mình...
Những kỉ niệm khi đó, dù bây giờ chưa chắc mỗi đứa còn nhớ nhưng mình tin là kỉ niệm đẹp. Bây giờ lại bắt tay vào một đề tài nữa, rộng hơn, khó hơn, những chưa chắc đã có những kỉ niệm vui hơn ngày đó. mình sẽ giữ mãi trong lòng.
Nhịp sống vội vã mấy ngày rồi khiến mình quên các nhóc ở Sở Thùng, khiến mình quên đi trách nhiệm dạy học cho mấy em. Hôm trước đi xe buýt, gặp một em nhỏ giống hệt cu Nghĩa, mình thấy nhớ quá. Khi nào cũng gọi mình bằng cái tên tự "chế": "Cô Lan Anh!"..."Cô Lan Anh!"... nhớ quá... Hi vọng mau mau tới thứ 7 để mình đi thăm tụi nhóc... Chỉ sợ tụi nhỏ quên mình mất, lâu quá rồi mà..
Từ mai mình sẽ bắt đầu lại mọi thứ. đưa mọi thứ vào quỹ đạo như năm ngoái. Cố gắng lên! Mọi chuyện đều sẽ tốt đẹp thôi. NGƯỜI MÌNH NHỎ NHƯNG ƯỚC MƠ CỦA MÌNH TO LẮM! :))
(DÙ ĐÔI LÚC MÌNH CÓ BUỒN VÌ THẦY ĐÃ HIỂU NHẦM MÌNH RẤT NHIỀU, RẤT NHIỀU... NHƯNG MÌNH MONG, QUA THỜI GIAN THẦY SẼ HIỂU... ĐỂ THẦY KHÔNG CHO RẰNG: "...EM THAY ĐỔI..." NHƯ TRƯỚC NỮA. :)
