XOA DỊU

Star who loved Sun

Càng ngày, tôi càng tự thu mình lại với tất cả.
Tôi nhận ra mình ngày càng nhạy cảm và dễ tổn thương hơn bao giờ hết. Khi cảm giác mình bị làm tổn thương, tôi sẽ dần xa lánh người mà tôi nghĩ họ làm tổn thương mình.
Bác sĩ nói tôi bị trầm cảm, tôi không biết, thật sự không biết rõ về bản thân mình nữa. Tôi đã và đang cố gắng rất nhiều, rất nhiều để thay đổi. Cố gắng hòa nhập, cố gắng để dung hòa tất cả. Tôi tìm cho mình những niềm vui nhỏ, vẽ, hát, đọc sách, viết. Nhưng dường như mọi thứ càng ngày càng tệ hơn!
Càng ngày, nhận ra mình càng cô đơn, cô đơn tự trong bản thân mình. Tôi không muốn có bạn, và không muốn nói chuyện với bất kỳ ai xung quanh tôi nữa. Tôi không dám tin, không dám tin vào ai nữa!
Làm sao đây!?
(Nguồn: World of Instrumental Music)

Đọc những dòng chữ này, cảm giác của ba tháng trước sống lại. Cảm thấy chênh vênh. Nếu được lựa chọn thì vẫn vậy thôi; nhưng ít ra, tôi biết mình đang gặp phải vấn đề gì. Khá lâu... Không ngờ, cũng có lúc bản thân lại rơi vào trạng thái ấy...
Con vật còn cảm nhận được tình cảm biểu lộ xung quanh nó huống chi là con người với mức độ nhạy cảm và "khả năng đặc biệt" của một kẻ trầm cảm. Có người khó chịu, có người phàn nàn. Họ không đối diện với tôi (vì tôi trốn tránh họ), nhưng họ lại làm người tôi yêu thương phải khó xử. Họ không biết tôi cần thời gian. Là vì họ không biết... Là vì tôi không thể nói cho họ biết.
Cây cứng cỡ nào cũng có lúc gãy, người cứng cỡ nào cũng có lúc ngập ngừng, đó mới là con người. Nhưng hãy cho họ thời gian, dù không đủ kiên nhẫn nhưng cũng đừng phàn nàn khi họ không hề làm tổn thương bạn; họ chỉ tạm thời khép mình, tạm thời xa lánh mà thôi. Đừng khiến người họ yêu thương phải chịu áp lực vì đó chẳng khác nào việc bạn đẩy họ vào tình huống phải cứu lấy người họ yêu thương khi nhìn thấy bạn ra sức dồn những người ấy đến chân cầu trong khi họ chẳng đủ khả năng để cứu lấy chính bản thân mình... Khí ấy, cảm giác bất lực còn hơn cả cái chết.

When the Love Falls

Hôm nay, em nghe "When the Love Falls" khi vô tình thấy nó qua bài đăng của một người bạn; bản nhạc mà anh từng đàn cho em nghe, bản nhạc mà khi đó, anh và em rất trong sáng... Không! Nói chính xác hơn là chỉ có em. Cũng có thể khi đó em không đủ sâu sắc mà lại quá vô tình.
Đọc "lời dẫn" của bản nhạc, tự nhiên em khóc, lòng cứ nghẹn ngào. Có lẽ nhờ nó, em hiểu hơn tâm trạng của anh khi cứ mải miết theo 1 bóng hình chưa bao giờ thuộc về mình.
Cũng buồn cười thật, người ta buồn, người ta day dứt vì người họ yêu không yêu họ hay vì cớ gì đó không đến được với nhau; còn em buồn, em tự làm khổ và dằn vặt mình chỉ vì em day dứt với tình cảm của anh. Có phải anh cố tình hay đó là anh khi càng ngày, cảm xúc của em phụ thuộc vào anh càng nhiều. Công việc, tình cảm em đều gắn bó với anh dù lý trí em khi nào cũng nhắc nhở mình một điều: "Anh chỉ là bạn, là anh thôi". Khó khăn trong công việc, em tìm đến anh; vui, em tìm anh để chia sẻ; buồn, em tìm anh để được anh ngồi im lặng và vỗ vai; ngẫu hứng, em tìm anh đàn vài bản nhạc mà mình thích;... Anh hy sinh vì em nhiều quá! Đến nỗi... em cảm thấy có lỗi với anh khi chị và mẹ đều không hề biết đến sự tồn tại của anh trong cuộc đời em. Đến bây giờ, em thật sự không biết/không rõ, mình đối với anh, là thương, hay yêu, hay quý, hay thậm chí là sự thương hại nữa... Em thật sự không biết.
Cho đến bao giờ, mọi thứ mới thật sự bắt đầu với em từ chính bản thân em?

TỰ VẤN

Giờ này cũng khuya rồi, tự nhiên em lại nhớ đến anh. Ngày nay không biết anh có cảm thấy mệt mỏi với em không? Em không muốn bắt máy chỉ vì không muốn anh nghe thấy cái giọng khàn khàn và thấm mệt của em. Em biết mình sẽ làm anh buồn với những tin nhắn trả lời vô tình và trống không ấy. Em vô trách nhiệm, em trốn tránh công việc của mình, mọi thứ từ em thì bây giờ lại đổ hết lên người anh. Em xin lỗi vì nhiều lúc em chỉ muốn bỏ ALW, bỏ tâm huyết của mình, em cảm thấy mình không thể; em xin lỗi vì nhiều lúc hờn trách anh vô lý chỉ vì anh động viên em cố gắng hoàn thành nó, mọi việc cứ để anh chịu trách nhiệm. Dường như em ỷ lại vào anh quá nhiều. Em xin lỗi vì rất nhiều thứ.. và vì... em vẫn chưa công nhận anh bước vào cuộc đời em. Là do em ích kỷ. Cảm giác tội lỗi của em càng lớn vì em phát hiện, em thích một người khác dù em không biết được, em có là gì trong họ hay không.
...
Em sẽ cố gắng trưởng thành hơn để chấp nhận anh - người thương em thật sự.



Một ngày cuối tuần với tâm trạng cũng không tốt hơn tí nào. Thi xong chỉ muốn về nhà. Về nhà rồi lại nằm lì trong phòng và miên man về mọi thứ. Đến nỗi giấc mơ - thế giới riêng của mình giờ đây cũng bị họ chiếm hữu. Họ đi vào giấc mơ của mình với một màu đen và những cảm xúc rối loạn đến mơ hồ...
Ngày hôm nay, mình tự trách chính bản thân mình. Mình trách mình đã làm cô không vui, đã làm cô khó xử; Mình trách mình sao lại xa lánh cô trong khi cô khác họ; Mình trách mình tại sao chỉ cần mở lòng thôi mà cả một tuần nay mình vẫn không làm được; Mình trách mình vô dụng; Mình trách cảm xúc của mình lúc này...

NGÀY LẠI CÀNG DÀI HƠN

Bước xuống lững thững từ xe buýt, mình chẳng biết mình đang đi đâu, cũng chẳng biết mình nên làm gì? Mình ghét chính bản thân mình ngay lúc này. Mình ghét nỗi buồn của mình, ghét những suy nghĩ hiện tại. Mình nhớ, mình rất nhớ sự vui vẻ, háo hức và hớn hở vài ngày trước.
Ngày hôm nay, nhìn cô, nhìn mọi người sao trong lòng mình không cười được. Dặn lòng, dối lòng rằng phải vui lên; vì mình cũng được, vì cô cũng được; đừng làm cô buồn, đừng làm cô thất vọng,... vậy mà vẫn không thể. Niềm vui của mình len lỏi đi đâu rồi mình không biết? Chỉ có thể tự trách bản thân vô dụng...
Hôm nay, nhìn chị Vy không vui, nghe những tâm sự của chị mà lòng mình cũng nhói; hóa ra cả hai chị em đều cố gượng cười. Mình muốn vui, muốn kể chuyện cười cho hai chị em với đi; chuyện cười cái lúc mà lớp học của hai chị em toàn rác là rác trên và dưới bàn giáo viên; mình lại còn vô tình làm đổ cà phê bết nhẹt xuống dưới đúng lúc cô đi ngang qua phòng. Thế rồi hai chị em giấu cái "dơ" của mình bằng những thùng đựng rác chồng lên. Chị Vy nói: lần này không được làm chung với em, chị ở sạch hơn. Em qua xem lớp chị bây giờ vô cùng sạch sẽ.. Người kể người nghe mà chỉ biết khóc. Giá như lấy cái sạch sẽ đó để mua lại niềm vui của hai chị em cùng những học trò nhỏ niềm hãnh diện khi chúng có được hai cô giáo luôn vui vẻ, đoàn kết và tếu như thế thì hay biết mấy.
Ngày mai....

LÀ TÔI

cóc con lạc lối

Giữa sự tĩnh lặng của màn đêm, một vài tiếng lách cách trên bàn phím của tôi đã hữu ý khẽ chạm vào nó, như cái sở thích "kỳ lạ" củ...

VÌ SAO BẠN TÌM ĐẾN?