Mình nhớ nhà

Sự rời đi vội vàng ngày hôm nay đã khiến trái tim bị trói buộc bởi những điều còn dang dở. Và để nó được tự do, mình đã tìm được giải pháp. Tuy có nông nổi, dư thừa/rảnh rỗi (trong cái nhìn của người khác) và tốn kém (lẽ tất nhiên, vì không có gì miễn phí, đặc biệt là tự do) nhưng chỉ cần nghĩ đến thôi, mình đã thấy vui vẻ và thoải mái hơn nhiều như đã hất phăng được tảng đá đè trên ngực cả chiều nay. Đấy là mình, chút ngông, bướng bỉnh, cảm tính, thích gì làm nấy mặc thiên hạ nói gì. Từ mai đến cuối tuần sẽ là thử thách. Nếu tâm hồn được xoa dịu, mình sẽ không cần thực thi giải pháp này và ngược lại. Đó sẽ là cách mình yêu thương bản thân.
Khi ở bên cạnh bất cứ ai mình cũng luôn mong muốn và hy vọng một điều, họ được thoải mái để trở thành chính mình. Và nếu lỡ như mình có làm gì khiến họ không được sống với điều đó, cầu mong bản năng hãy mách bảo mình được biết. 
Mình nhớ nhà, nhớ Minh Béo, nhớ Mẹ, nhớ Anh 3, Chị 3, nhớ Bé Lớn, Bé Nhỏ, cu Bi, Bác 4, Chị 4, cu Bảo, Bé Mầm, Bi Phước nhiều lắm.

...

Và thế là cái ngày mình không thích nhất trong năm cũng đến, ngày xa nhà.
Tết năm nay thật lạ. Có khi mình đã nghĩ thời gian đứng về phía mình, chầm chậm trôi, nhưng đến khi thời điểm này đến, thật buồn cười, một chút oán trách thoáng hiện, mà thời gian thì có tội tình gì đâu chứ, chỉ có sự tham lam của con người tự dày vò chính mình.
Sự trưởng thành theo tuổi tác và cuộc sống khiến ta ý thức rõ hơn về sự mong manh của mọi thứ. Nhờ đó, mình hiểu được lối sống vội của những nhân vật trong thơ, trong văn, trong phim ảnh; điều mà trước kia với mình là khó hiểu. Bản thân chúng ta già đi, những người thân yêu quanh chúng ta: mẹ, chú, bác, anh, chị,... cũng già đi. Một ý nghĩ khủng khiếp chợt xuất hiện, lỡ như một ngày nào đó, mình mất đi họ... không! dừng lại ở đó thôi! mình không dám nghĩ đến nữa, bởi vì mình biết, mình không như những gì mình muốn hay mình nghĩ.

TẾT LÀ NHÀ



Con người có nhiều nỗi băn khoăn, nhưng không điều gì đáng chê trách, cũng chẳng có gì phải tự hào, bởi không ai có thể sống thay cho cuộc đời của người khác, như mỗi người sinh ra đều có sứ mệnh riêng, có người may mắn tìm được đáp án sớm, có người muộn hơn một chút, và cũng có người loay hoay mãi không tìm ra. Nhưng tôi tin, dù đáp án ấy có được tìm ra hay không thì mỗi chúng ta cũng đã luôn nỗ lực tìm kiếm nó, bởi chắc rằng, trong một khoảng lặng vô chừng của cuộc đời, bất giác cũng có lúc ta tự hỏi: ta là ai? ta làm gì ở cuộc đời này?

Trở về với nỗi băn khoăn, có lẽ vì đủ lớn (hoặc "có tuổi" kha khá rồi :D) nên tôi đủ hiểu nỗi băn khoăn khi Tết đến Xuân về của một số người quen, của bạn bè xung quanh. Người băn khoăn chuyện tiền bạc, người băn khoăn chuyện hạnh phúc gia đình, người băn khoăn chuyện cưới xin, người băn khoăn chuyện công việc năm tới,... Đó đều là thực tế đầy tính chân thực. Nhưng cũng từ đó, lựa chọn của mỗi người cũng khác nhau, có người hành động, có người cứ vậy, để dòng đời đẩy đưa. Sao cũng được, đó là cuộc sống, dù ai có lựa chọn thế nào thì có lẽ là đúng thời điểm nó cần được xảy ra, mỗi lựa chọn của mỗi người lại làm cho cuộc sống này muôn màu muôn vẻ hơn, như tin tức của VTV1 tối nay về hình ảnh một thôn quê tươi sáng, đầy sức sống, cây cối đâm chồi nảy lộc, bầu trời tỏa sáng với những tia nắng dịu dàng của buổi chiều quê, trái ngược với những tin tức ảm đạm trong ngày về dịch bệnh đang hoành hoành. Tôi thích câu nói: "Một tiếng khảy móng tay có thể rung động đến vô lượng thế giới", mỗi chúng ta chỉ là hạt cát nhỏ nhưng nhiều hạt cát nhỏ lại tạo nên một sa mạc rộng lớn. Bất kỳ mỗi một suy nghĩ hay hành động, thái độ của chúng ta, dù nhỏ nhưng lại có tác động sâu, rộng, dài đến thế giới này. Vậy nên, nếu có cơ hội để được lựa chọn, hãy lựa chọn những điều tử tế.

Tết năm nay đối với tôi cũng như mọi năm, cũng sum vầy, cũng nhiều niềm vui và tiếng cười. Tôi vẫn thế, vẫn "nướng" & "trở" qua lại đến hơn 9am mỗi ngày :D, không hiểu sao tôi rất thích cái cảm giác được ngủ nướng vô tư và an toàn như vậy. Chỉ cần về nhà thôi, với tôi vậy là Tết, vậy là vui, là đủ rồi. Với tôi, Tết là Nhà. Một năm vừa qua với tôi vẫn là sự biết ơn. Biết ơn vì những người thân yêu xung quanh tôi được ban phước và khỏe mạnh, từ Mẹ, anh chị trong nhà tôi đến Bác 4, Bác 6, các Dì, Cậu và em họ... Mấy nhóc nhỏ thì mới bập bẹ vài tiếng khi được mẹ ôm trong lòng vậy mà năm nay đã biết lừa cả tôi (đòi trả lại lì xì, xong tôi đưa tay ra thì rút lại :)), có đứa còn nhỏ mà lại lên chức trước cả chị họ, trở thành vợ người ta rồi... Ước gì niềm vui này được trọn vẹn, tôi biết rằng, ở xa, Ông Ngoại vẫn đang nhìn thấy, cảm thấy những niềm vui nho nhỏ và dễ thương đó như tôi dù thỉnh thoảng có những khoảnh khắc thật buồn. Tôi rất nhớ ánh mắt trìu mến, nho nhỏ của Ngoại mỗi khi thấy tôi về nhà; tôi nhớ những cái ôm, cái thơm má của Ngoại; nhớ cái dáng đi hơi khom với cái gậy "tự chế", những câu mắng yêu; nhớ cái dáng ngồi xe máy của Ngoại nữa. Với người lính già ấy, có lẽ cảm giác bất lực nhất là khi Ngoại nằm trên giường bệnh những ngày cuối đời, vì Ngoại yêu tự do, Ngoại yêu vận động đến thế mà! Cũng giống như Người, Ngoại cũng vẫn đang tồn tại ở một nơi nào đó mà mỗi khi tôi nhớ về, đều sẽ cảm nhận được ở bên. Không có gì ra đi mãi mãi, chỉ là thay đổi vị trí mà thôi.


Mùa Tết này, thời tiết cũng ưu ái người miền Trung, trời nhiều nắng và chỉ có mưa xuân thôi, cảnh đẹp, trời đẹp và người cũng đẹp nữa. Tết này nhà tôi có rất nhiều cây hoa, nào là hoa phong lan, hoa hồng, hoa trường sinh,... hoa gì nữa tôi cũng chẳng biết hết tên. Tôi thích chụp phong cảnh, vậy nên, Mẹ tôi, chị tôi, ai thích chụp ảnh tôi đều cho chụp ké :D cả 2 vào chung một khung hình, tất nhiên, cảnh đẹp hơn người :D nhưng Mẹ và chị tôi dễ vui lắm, chỉ cần tôi chụp cho là vui rồi :D Mùng 3, chị Ba đem đủ thứ hoa lá về, cả nhà lại đi trồng hoa. Tôi phụ trách trồng hoa móng tay dài ra ngõ, so với việc hái hoa thì trồng hoa thích hơn nhiều. Trồng hoa xong tôi chợt phát hiện ra một thứ cảm xúc buồn cười của mình khi đó rồi tự cười mình, tôi tự hào như vừa hoàn thành được việc gì đó lớn lao. Tôi cười bởi đó là suy nghĩ của một đứa trẻ. Mà kệ, vui là được.

Không biết từ bao giờ, tôi thích sự lưng chừng của sự vật. Tôi phát hiện ra điều này khi vài năm trước lúc đang tán gẫu, một cô bé cùng team nói với cả nhóm rằng: "Chị Thúy Anh càng thích gì thì càng bày nó ra xa, gần mép bàn". Tôi nhận ra: "Ờ ha", tôi thích chúng ở đó, ở mép bàn. Ở đó, tôi nhìn chúng kĩ hơn, thấy chúng đẹp hơn và mạnh mẽ hơn; và hơn hết, tôi thích nhìn những thứ lưng chừng như mép bàn, vỉa hè, lan can, bờ sông, bậc cầu thang, đỉnh (của một cái tháp chẳng hạn),... vậy nên, bày những điều mình thích ở đó, tôi sẽ thường xuyên thấy chúng hơn. Đó là của sự vật nhưng tôi không thích một sự việc ở lưng chừng, không rõ. Dù được hay không được, nói hay không nói, làm hay không làm... tôi chỉ cần một quyết định, một hành động, không quan trọng là đúng - sai - phải - trái. Thích là vậy nhưng đời không như mơ, cuộc sống không hoàn toàn là những gì mình muốn nên đòi hỏi người khác làm chi, tự mình làm dễ hơn nhiều nên tôi luôn nỗ lực sống đáng với những giá trị mình lựa chọn, không có đúng - sai, sang - hèn, thành công - thất bại, dễ dãi - cứng nhắc, tôi chỉ muốn và hạnh phúc với một điều duy nhất, là chính mình.

Năm mới tôi mong mình nỗ lực nhiều hơn, nhiều hơn nữa và mang lại nhiều niềm vui cho tôi và mọi người xung quanh tôi.

mảy may đêm dài

Một đêm bỗng nhớ nhung, nôn nao bởi những điều xưa cũ.
Quá khứ có thể nhạt nhòa theo năm tháng nhưng có những khi vô tình hiện ra, rõ như ánh trăng rằm trong màn đêm vốn tĩnh mịch tưởng chừng như khó có thể nhìn rõ từng đầu ngón tay; rõ đến mức có thể chạm được, sờ được, rõ đến mức có thể cảm nhận thấy mùi hương quen thuộc vờn bên cánh mũi; rõ đến từng lời nói, nụ cười... Có thể, quá khứ đó là nỗi buồn nhưng cũng từng là niềm vui, để khi cảm thấy mệt mỏi hay bất an có thể nghĩ đến một chút... một chút thôi, rồi mỉm cười bước tiếp.

Tôi đi tìm tôi giữa thế giới rộng lớn. Tôi để mình được cuốn đi bởi những điều mới mẻ, tuyệt vời mà tôi chưa biết, chưa hiểu về nó và tôi cảm nhận thấy niềm vui và hạnh phúc. Với tôi, cuộc sống này còn quá nhiều thứ để làm, để khám phá, điều đó dễ dàng hơn thay vì đặt mình sẵn sàng cho một điều gì đó cố định trong cuộc đời này mặc dù tôi vô cùng ngưỡng mộ những con người có thể vẹn toàn được mọi thứ hay ít nhất có thể đánh đổi tự do để cống hiến cho một điều gì đó vĩ đại.

...
Nhưng tôi tin rồi cũng đến lúc tôi nghĩ mình đủ can đảm và sẵn sàng cho... những thứ tôi chưa từng nghĩ là sẽ làm bây giờ.

VÌ SỐNG MỘT CUỘC ĐỜI


Chúng ta có rất nhiều việc cần làm trong ngày và chúng ta cũng biết cách sắp xếp chúng; còn nếu không biết, thì đơn giản thôi, chúng ta học (nếu muốn). Nhưng con người lại không phải cỗ máy, cứ lúc nào cũng phải sắp xếp, phải nguyên tắc, phải kỷ luật với bản thân, có khi chúng ta chỉ cần một ngày nhẹ nhàng trôi lơ lửng hay bồng bềnh... tùy cảm xúc, có thể, ấy gọi là cân bằng. Đôi chân đi hoài sẽ mệt, cần nghỉ ngơi; đôi tay nắm hoài rồi cũng mỏi, cần thả lỏng; đôi mắt mở hoài thì phải chớp/nhắm một lúc, để điều tiết... Bởi vậy, trong những thứ tưởng chừng vô hạn cũng cần có giới hạn của nó, cái giới hạn tạo nên sự vô hạn.

Dạo gần đây tôi hay lười viết dù mỗi ngày đều có vô vàn những suy nghĩ, ý tưởng nảy nở, nhưng có khi tôi bảo để đó, tối rồi sẽ định hình nó lại; rồi có những thứ quan trọng hơn nhưng tôi cũng viết vội vào onenote rồi quên mất bởi những công việc trước mắt hay đơn giản chỉ vì lúc đó tôi đang hơi mệt. Đấy là sự trì hoãn. Như mọi điều khác, cảm giác lo lắng, sợ hãi hay mệt mỏi cũng có hai mặt của nó, đó vừa là sự báo động cho cơ thể nhưng cũng là những quả tạ nặng nề khiến chúng ta không/chưa muốn bước tiếp. Tôi nhận ra rằng, mỗi chúng ta đều như những đứa trẻ chưa chịu trưởng thành, điển hình là việc không chịu chấp nhận thực tại.
Ta muốn cuộc sống phải như những gì ta nghĩ. Ta nuông chiều bản thân đắm chìm trong những cuộc vui, những mối quan hệ tạm bợ, hời hợt và đầy nông nổi nhưng lại không chịu ý thức rằng, ta sẽ phải trả giá bằng chính những mối quan hệ chân chính cần vun đắp với gia đình, tình yêu, tình bạn chân chính hay bằng khoảng thời gian ít ỏi của cuộc đời. Ta từ chối đưa ra những quyết định cho chính mình mà không hề ý thức được rằng, sự từ chối ấy đã là một quyết định lớn lao và trọng đại trong cuộc đời mình, nó chính thức mở màn như một lời tuyên bố trịnh trọng với cả thế giới rằng hãy tùy ý sắp xếp cuộc đời tôi nếu muốn... Rồi có khi ta lại tuyên bố những điều đao to búa lớn hay vỗ ngực đầy tự hào với những gì mình thấy, mình làm rồi sống mãi trong đấy nhưng ta đâu có ý thức được rằng, những việc đấy chỉ như những hạt cát bé nhỏ chìm sâu dưới đáy đại dương kia.

Mấy hôm nay tôi thường hay nói chuyện với cháu trai của tôi đang là sinh viên năm hai về những lựa chọn của cậu, từ việc đơn giản nhất như ăn uống đầy đủ và uống thuốc nếu ốm cho đến những việc lớn hơn (với cậu) như thỏa thuận lại địa điểm, công việc cụ thể cho thời gian hai tháng thực tập, thời gian học quân sự (vì năm ngoái cậu đã không học) sau tết hay trong hè... Tôi hướng dẫn cậu cách cậu có thể nói, có thể làm và hệ quả của nó nhưng hơn hết, tôi luôn nhắc nhở rằng cậu đã lớn, cậu có toàn quyền cho cuộc đời của mình và tự chịu trách nhiệm với mọi thứ xảy đến, đừng sống dựa giẫm hay để người khác quyết định thay cho cuộc đời mình. Cậu bảo cậu hiểu và tôi cũng biết rằng, có thể, (có lúc) cậu sẽ ngầm trách tôi nhưng dù có làm gì đi nữa, tôi cũng luôn mong rằng những người xung quanh tôi, đặc biệt là những người thân thiết của tôi tốt hơn mỗi ngày.
Đến nay đã gần hai tuần kể từ khi ngoại tôi bệnh và nằm viện. Nhưng cách đây hơn 1 tuần trở về trước tôi đã rất bực mình với cách suy nghĩ của các dì, kể cả Mẹ tôi về việc chuẩn bị sẵn tinh thần để ngoại đi xa hay xót khi thấy ngoại cực khổ lúc đau ốm nên... Là con cháu, tôi không thể nói nặng lời nhưng tôi luôn cố gắng thể hiện để mọi người biết rằng, ai cũng cầu mong được sống và đối với ngoại thì bản thân những người chăm sóc cần phải có niềm tin vào một ngày ngoại có thể khỏe mạnh trở lại hay đơn giản hơn, hãy chăm sóc ngoại một cách tận tâm nhất, tốt nhất như ngày cuối cùng mình được trả hiếu.
Đời người nói ngắn không ngắn, nói dài không dài vì nó phụ thuộc vào cách mà mỗi người sống nhưng được sống đã là một điều tuyệt vời.

LÀ TÔI

cóc con lạc lối

Giữa sự tĩnh lặng của màn đêm, một vài tiếng lách cách trên bàn phím của tôi đã hữu ý khẽ chạm vào nó, như cái sở thích "kỳ lạ" củ...

VÌ SAO BẠN TÌM ĐẾN?