Hôm nay mình ổn hơn mọi khi rất nhiều và mình vui vì điều đó. Tự nhận thấy cuộc sống, cái nhìn những ngày qua thật tiêu cực. nhưng sẽ không vội trách mình đâu... tất yếu mà.
Mới đó nhanh thật! Sắp hết học kì rồi. Tốt nghiệp càng đến gần. Sự chuẩn bị cho công việc, cho tương lai dường như đang rất tốt (ngoại trừ những hiểu lầm nhỏ)... nhưng mình tin, họ tốt với mình là thật sự (Vui vì mình vẫn còn đâu đó niềm tin về tấm lòng của con người sau cú sốc ấy). Có lẽ ở đời, cái đáng quý nhất là niềm tin vào sự yêu thương. Có tin thì mới có trao... có trao thì yêu thương mới dần lan tỏa...
Mình đang tập cách hờn giận, trách móc... nhưng để tha thứ và có chừng mực. Mình không muốn người khác nói mình vô tâm. Thật sự khó! Vì những điều mình không quan tâm, không để trong lòng thì sao "có tâm" được... Mình nghĩ điều đó là bình thường nhưng không ngờ lại làm một vài người không vui đến thế. Thôi vậy, cố gắng... để mọi người đều vui.
Kỳ 2 sẽ là một kỳ học nhẹ nhàng, vì thế, mục tiêu của minh đủ lớn để choáng hết không gian và thời gian còn lại của kỳ. 3 mục tiêu thôi. Cố gắng rồi sẽ đạt được. :)