TRẮNG TINH

Hôm nay mình ổn hơn mọi khi rất nhiều và mình vui vì điều đó. Tự nhận thấy cuộc sống, cái nhìn những ngày qua thật tiêu cực. nhưng sẽ không vội trách mình đâu... tất yếu mà. 
Mới đó nhanh thật! Sắp hết học kì rồi. Tốt nghiệp càng đến gần. Sự chuẩn bị cho công việc, cho tương lai dường như đang rất tốt (ngoại trừ những hiểu lầm nhỏ)... nhưng mình tin, họ tốt với mình là thật sự (Vui vì mình vẫn còn đâu đó niềm tin về tấm lòng của con người sau cú sốc ấy). Có lẽ ở đời, cái đáng quý nhất là niềm tin vào sự yêu thương. Có tin thì mới có trao... có trao thì yêu thương mới dần lan tỏa... 
Mình đang tập cách hờn giận, trách móc... nhưng để tha thứ và có chừng mực. Mình không muốn người khác nói mình vô tâm. Thật sự khó! Vì những điều mình không quan tâm, không để trong lòng thì sao "có tâm" được... Mình nghĩ điều đó là bình thường nhưng không ngờ lại làm một vài người không vui đến thế. Thôi vậy, cố gắng... để mọi người đều vui.
Kỳ 2 sẽ là một kỳ học nhẹ nhàng, vì thế, mục tiêu của minh đủ lớn để choáng hết không gian và thời gian còn lại của kỳ. 3 mục tiêu thôi. Cố gắng rồi sẽ đạt được. :)

HỤT

Thế là cuối tuần này mình quyết định đi "bụi"... chỉ một mình. Tính ra cũng là quyết định táo bạo và cũng có chút ngớ ngẩn. Không hiểu sao lúc này đây mình lại đủ can đảm để ra quyết định này nữa. Mình sẽ phải gác lại nhiều thứ: Dự án, bài nhóm, thực tập,... gác lại 2 từ Trách nhiệm; nhưng mình cần. Mình nghĩ mình cần sự thoải mái, mình cần thời gian để nhìn lại mình thời gian qua. Mọi thứ thật quá đỗi mơ hồ.
Lâu rồi, mình chẳng biết mình đang gặp vấn đề gì và thật sự muốn những gì? Những gì mình làm đang đưa mình đến đâu? Hình như mình đang đi lạc.
Những giá trị mình đã chọn đã đạt được? Hay đang bị mình biến thành những thứ rất mù mờ? Rõ ràng bản thân đang áp lực rất lớn nhưng sao không nói? Từ bạn bè, từ việc học, từ chủ dự án,... mệt mỏi nhất là từ bản thân. Mình ghét mình. Mình bị rơi vào 2 thái cực đến thậm tệ. Một bên cứ đốc thúc nhưng một bên rã rời; Một bên biết quan tâm, yêu thương mà không thể hiện; còn một bên cứng rắn, cố chấp, bướng bỉnh; Một bên muốn dung hòa, nhưng một bên lại không thể kìm chế, làm tan tành mọi thứ...
Có một quãng thời gian mình cảm thấy bản thân thật may mắn và đó cũng là thứ mà mình muốn tìm thấy trong mọi vấn đề; để cuộc sống của mình nhẹ nhàng hơn, lạc quan hơn. Nhưng bây giờ, trước mặt cứ tối tối, mọi giá trị trong đầu đều mù mờ. Nhiều lúc cứ nghĩ, chỉ cần mình sống là chính mình, là những gì mình đang có thật sự thì dù ai có nghĩ gì chăng nữa cũng chẳng quan trọng. Và vì họ cũng chỉ là những người đi ngang qua đời mình mà thôi. Nhưng.. nhắm mắt mãi rồi cũng có lúc phải mở. Mình phát hiện ra cái thật, cái trách nhiệm của mình hoàn toàn gây bất lợi cho mình và đối với họ, khi như thế, mình là một đứa ngốc.
Mình cố tìm mọi cách để lòng mình được tĩnh lặng và ít căng thẳng hơn khi mọi thứ khác xa những gì mình nghĩ. Mình lạm dụng cà phê, nằm mãi với những bản nhạc không lời; nhưng khi thoát ra, lòng mình lại rơi vào hụt hẫng.
Mình cố nghĩ xem, mình sai ở đâu. Và mình nhận ra, đó là những điều mình nên làm; nhưng trớ trêu thay đó là những thứ mà người ta cố tình phớt lờ nó đi.

...

Mình muốn vô tư nhưng... với cái đầu này... mình khó có thể. Mình không thể không đặt nghi vấn cho sự việc vừa rồi. Chẳng lẽ trùng hợp như vậy? Không có tên (chỉ duy nhất mình), không công khai, không hồi đáp. Nếu không phải vì sự ngẫu nhiên ấy, chắc giờ này mình vẫn là một đứa "vô gia cư" mà ngay cả bản thân còn vô âu - vô lo không biết; Nếu không phải vì sự ngẫu nhiên ấy, chắc giờ này mình vẫn xem mọi việc, mọi kết quả xảy đến trong năm nay chỉ là tự nhiên mà vui vẻ chấp nhận. Nhưng nếu đó là sự thật thì tại sao phải làm vậy? Chẳng lẽ hận mình đến mức đó hay sao? Sao không dám đối mặt mà phải làm sau lưng mình? Mình có đáng để họ hạ phẩm cách xuống như vậy không?
Giờ mình chỉ cầu mong cho mọi nghi vấn của mình đều chỉ là suy diễn lung tung.... Và.... Tốt nhất là như thế!

?

Sau nhiều ngày ở Bình Dương, giờ về lại thành phố thấy khác thật.
Đn fb, vô tường của đứa bạn "thân" (?), đọc những dòng stt của nó mà lòng nhói nhói, hoang mang, thất vọng, mệt mỏi, tò mò,... nhiều cảm xúc thật. Dù có lần mình hỏi những stt đó có phải dành cho mình và câu trả lời của nó là không nhưng mình cũng thật không biết như thế nào. Dù sao cũng đã có vết nứt, hà cớ gì mình tự tin đến mức cho là nó cũng sẽ không nghĩ gì. Nếu quả thật nó có những suy nghĩ về mình như vậy, sao lại không nói, sao lại không chấm dứt ngay với mình, sao lại cứ làm mình phải suy nghĩ??? Nó là người hơn ai hết, hiểu tính cách của mình mà. Chơi thì hiếm nhưng một không đã chơi thì phải chân thành. Đó là yêu cầu tối thiểu của tình bạn. Sao lại không thể?! Trong những stt ấy, mình nhận ra, mình chỉ là "người ngoài" không hơn không kém. Suy cho cùng, cũng là do mình suy nghĩ quá nhiều (về mọi thứ). Mình sẵn sàng từ bỏ một mối tình nhưng đối với nó thì mình lại quý và khó dứt. Có lẽ với nó, mình là người ngoài, một đứa có thể bị nó nói ngay vào mặt khi nó giận; nhưng với nó, mình lại kiềm chế quá mức. cũng vì mình cần và khâm phục nó. Nhưng nếu sự việc quá sự kiểm soát thì mình nên lựa chọn. Nhưng mình phải làm như thế nào/theo cách nào để sự lựa chọn của mình sẽ không hối hận? Rõ ràng nó đã quan tâm đến mình rất.. rất nhiều... nhưng, "cái tình" của nó thì có giống mình hay không? Và cũng thật khó hiểu, sao vấn đề này lại dây dưa nhiều vậy? Sao ra quyết định khó khăn vậy? Chị mình nói: Bạn bè (nhất là bạn bè ĐH) nếu cảm thấy không thể duy trì được nữa thì nên dứt vì khó đảm bảo được sự liên kết. Nhưng mình không tin...
----
Đến hôm nay đã được 2 tháng 27 ngày rồi, nhận thấy mình cũng đã tiến bộ hơn rất nhiều. Ngoài rau cải, mình có thể ăn được rau muống luộc, xà lách, một ít lá hành; Đã ăn được một ít mực và rất nhiều tôm; Mình sẽ cố gắng, cố gắng hơn nữa... để không làm mẹ buồn.

LẠI MƯA

Rõ ràng là mấy ngày nay, tâm trạng em rất ổn. Nên em dành thời gian để suy nghĩ lại mọi chuyện. Mỗi khi ngồi xe buýt, nhất là những lúc trời chập tối, em lại nhìn qua những góc quen, nhất là quán cafe cả 2 thường ngồi. Vui thật. Đi qua. Tỉnh lại. Em lại tự cười mình. Đúng là có những lúc em "sến" thật :) Cứ như phim ấy :) Mà cây xương rồng anh tặng em, nó chết rồi. Chắc mẹ em chăm sóc nó "kỹ" quá... Mà thôi, vậy cũng được. Em sẽ tự mua và chăm một cây mới. Rồi em sẽ tự tặng nó cho mình.
Em đã tự phá vỡ nguyên tắc và lời hứa của mình rồi. Anh lại bước nhật ký của em lần thứ 2. Giờ thì em không dám đảm bảo, không dám hứa nữa. Nhưng cho anh biết, như thế không phải em là một đứa lụy tình đâu. Em quên mọi thứ dễ dàng lắm.... Đáng ghét thật! Nhưng anh mà cứ nhắn tin hoài cho em mỗi tối thế này, biết đâu em lại động lòng... Hi.. Nhưng cũng không dễ đâu. Em sống thì có nguyên tắc của riêng mình và em không thể vô trách nhiệm với nó.
Lâu rồi, không có người nghe em kể chuyện về cô. Em thấy khó chịu quá. Mấy hôm nay không biết cô có bị ốm không mà em không thấy cô ở trường nữa. Cô lại dời lịch học. Em thấy lo. Mà em chẳng lấy lý do gì để nhắn tin hỏi thăm cô nữa. Tin nhắn cuối rồi mà :( Mỗi lần nhớ lại những lúc làm việc với cô, em thấy vui. Những lúc cô cười nữa. Ộc... không biết còn có thể pha cà phê cho cô mỗi trưa hay không! Hôm trước, ngồi uống cà phê với đứa bạn, nó kể em nghe lời phát biểu của cô trong buổi đón tân sinh viên mà em thấy vui, mọi cảm giác của tháng 6, tháng 7 như sống lại y nguyên. Em chỉ ngồi và tủm tỉm cười.. Giờ em phải làm sao để biết cô có ổn không đây??? Mong cô được khỏe và bình an.
Chị em nói, em xem người ngoài quan trọng hơn gia đình. Mấy lúc trước em còn cãi bướng. Em lấy cái lý do vớ vẩn rằng: Vì người nhà quan trọng với em nên em mới đối xử vậy. Nhưng giờ thì em không dám cãi nữa. Em chẳng biết mình như thế nào. Chắc cũng gần có đáp án rồi. :)
"Bỏ" anh rồi, nhưng ít ra em cũng còn quá khứ; còn có một chỗ để em tâm sự (dù chẳng có hồi đáp). Em thấy vui. Tin em đi. (Mà em cũng quá đáng thật. Em chẳng quan trọng chuyện ai có tin em hay không vì lúc nào em cũng nói thật những gì mình làm. Còn nếu em ấp úng không nói, chắc chắn là sự việc khiến em khó nói. Em ghét con người trong xã hội này. Khó sống quá. Khi nào cũng "nói vậy mà không phải vậy". Bắt em phải nói sâu xa, phải hiểu ẩn ý của câu nói thì thà giết em còn hơn. Em thích anh cũng vì anh không như họ đấy.)

TẠI SAO?

Qua nhiều lần thử - sai, giờ thì mình phát hiện... mình đã sai. Và...mình cảm thấy hối hận.
Mình cứ chủ quan nghĩ rằng, những chuyện như thế hoặc đại loại thế sẽ không bao giờ là mối quan tâm của mình. Hay thật! Cứ nghĩ mình rất cứng rắn, mình sẽ làm được, tình cảm dành cho bất kì ai sẽ luôn được đặt sau cái đích mà mình hướng đến mà không chút do dự hay hối tiếc.Và... vẫn với cách sống ấy, với cách đối xử ấy... mình đã sai.
Mình sai lầm khi bỏ qua sự quan tâm, sự kiên nhẫn của họ và tình yêu, tình thương của mình. Mình sai lầm khi không đáp lại tình cảm của họ. Với bề ngoài lạnh lùng, thờ ơ, mình đã giết chết đi sự kiên nhẫn và tình yêu của họ dành cho mình (dù mình biết rõ, tình cảm của mình đối với họ là thật sự tồn tại. Mình thật sự yêu thương họ nhưng lại bỏ qua). Mình đâu duyên, mình cũng chẳng xinh đẹp,.. Vậy, mình dựa vào đâu mà có quyền làm thế với họ chứ?! Đã bao người đã tổn thương, nếm vị đắng chỉ vì cái tỏ vẻ lạnh lùng, không quan tâm của mình! Đặc biệt là tình thương của mọi người xung quanh. Mình ghét cái lòng tự trọng và niềm kiêu hãnh đáng ghét của mình. Mình ghét nó. Mình kiêu hãnh đến mức, khi họ bỏ cuộc, mình còn tỏ vẻ lạnh lùng, chấp nhận một cách vô tâm. Mình điên rồi.
Mình đã thử - sai nhưng lại không hề biết.
Tại sao lại gạt bỏ sự quan tâm, tình yêu của họ chứ? Tại sao?
...
Đã chính thức từ bỏ, tại sao còn ray rứt không yên???

THOÁNG QUA

Cả tuần bận rộn với việc học tập, với dự án khiến bản thân chật vật. Ngắm nghía lại cũng chẳng nhận ra mình. Nhiều khi muốn mặc kệ, muốn quên đi mọi thứ rồi đến một nơi thật xa để không có gì vướng víu gì nữa. Nhiều khi nghĩ lại lời của thầy, có ước mơ nhưng không có sức khỏe thì cũng khó thực hiện, trừ khi có mục đích khác, mình lại thấy lo và hối hận. Mình sợ những thứ mình đang tạo dựng rồi lại dở dang hay chính bản thân mình cũng chưa kịp ngắm nghía thành quả ấy. Nhiều khi cảm thấy thật mơ hồ với con đường đã đi và không biết họ sẽ nghĩ gì về mình khi mình thất bại. Lúc ấy... có lẽ... Mình sợ... Mình còn có mẹ. Mình phải biết lo cho mẹ nữa chứ. Nghĩ về mẹ, nghĩ về sự yêu thương, cưng chiều của mẹ đến từng món ăn, từng cái áo mặc, từng lời nói khi mẹ có một đứa con không hề tự biết chăm sóc bản thân như mình,... Rồi nghĩ về mình, nghĩ về những hành động quá trẻ con của mình, thường hay giận mẹ, thường hay lười, thường hay nổi nóng, nông nổi, bồng bột, thường hay làm mẹ buồn,... Mình làm con thế nào đây? Đôi khi mình tự hỏi, mình thương mẹ bằng cách đó ư? Rồi tự huyễn hoặc mình. Mình thương mẹ mà ngay cả tin nhắn chúc ngủ ngon mình cũng chỉ gửi đến một người mà mình không biết, đối với họ, mình được đặt ở đâu; mình thương mẹ mà cây kẹo sugus mình lại cũng chỉ mua cho chú bảo vệ; mình thương mẹ mà chỉ biết đi ăn những món ăn lạ với người ngoài; mình thương mẹ mà mỗi khi có tin vui gì cũng đều chỉ chia sẻ cho anh ba đầu tiên;... Mình ghét mình.
Tự nhiên thấy bất an với sức khỏe. Nếu có chuyện gì thì mình phải làm sao với mẹ đây!
Mong cuộc đời ban cho mình một ân huệ để được dùng cả đời này cám ơn mẹ.
Thiên Sứ, B hãy bảo vệ mẹ và ban cho con sức khỏe, nha B. Con cần Người!

LÀ TÔI

cóc con lạc lối

Giữa sự tĩnh lặng của màn đêm, một vài tiếng lách cách trên bàn phím của tôi đã hữu ý khẽ chạm vào nó, như cái sở thích "kỳ lạ" củ...

VÌ SAO BẠN TÌM ĐẾN?