Giờ này cũng đã khuya. Hôm nay em không vui. Nói thẳng ra, em không vui vì đứa bạn của em không tôn trọng em, em cảm thấy thể. Hình như là trên một lần. Khi điều này xảy ra... em tức giận (hình như đó là phản ứng nhất thời của em) sau đó em cố gắng kiềm chế bản thân để không tạo ra cãi vả giữa hai đứa. Em tự đặt câu hỏi: Em đã làm gì để nhận lại thái độ như thế? Tại sao lại là em?... Cuối cùng vẫn không có đáp án. Em cố gắng giữ lời hứa và thế là....Thật sự em không vui. Cả 2 ngày qua, em không hề vui.
Lại xa
Hôm nay trên xe buýt từ Bình Dương về thành phố em lại có cơ hội nghĩ mông lung. Chưa khi nào em cảm thấy mình vô dụng và bất lực như thế này; cũng chưa khi nào e nghĩ nhiều về mẹ như thế này. Em thấy thẹn với lòng mình. Cuối cùng rồi em cũng chốt lại với một lời thầm hứa khắc sâu vào tim. Em sẽ thực hiện lời hứa ấy đến khi nào em không còn nữa.
Hôm nay chúng ta gặp nhau. Anh ôm tạm biệt em với tư cách một người bạn. Cái cốc đầu của anh với câu nói: "Để đấy! Anh lo cho" tạo cho em cảm giác an tâm nhưng lại khiến em cảm thấy mình vô trách nhiệm. Em với anh, suy cho cùng, vẫn phải kết nối với nhau qua đứa con tinh thần ấy.
Giờ đã rất khuya rồi, em ngồi nghe Mariage D'amour - bản nhạc mà cả em và anh đều say đắm. Em nhớ lại cái lần em chơi bản nhạc này cho anh nghe, anh trêu em làm hỏng một kiệt tác; vậy mà sau đó anh cứ bắt em phải chơi lại bản nhạc này không biết bao nhiêu lần. :) Tính ra em lười thật, vì em mỗi chơi nhạc cho mình anh. Mà đến nhà anh, em chỉ thích mỗi chiếc đàn; và em biết rằng, anh rất cưng nó.
Người ta nói: Một cuộc tình chấm dứt nhưng kí ức về nó sẽ là mãi mãi, điều này quả thật không sai. Em là một đứa không nặng tình và nhiều khi em chẳng xem nó là gì cả; nhưng anh lại khác. Có lẽ vì thế mà anh mới chịu đựng được em; em trân trọng điều đó. Em chẳng biết phải làm sao với bản thân mình. Em có thể chịu trách nhiệm với mọi việc nhưng trừ chuyện liên quan đến tình cảm và đại loại thế. Nhiều lúc, em thầm cám ơn đời vì đã tạo ra em là một đứa con gái; còn nếu ngược lại, chắc em là một tên "Sở Khanh" không hơn không kém. Em chinh phục được người ta, cuối cùng em lại chán mà chẳng hiểu nguyên do. Em sợ chính bản thân mình. Từ trước đến nay, ngoài tình yêu với mọi người trong gia đình, người khiến em luôn mến, đó là cô. Anh biết điều đó; Còn đối với anh, cảm giác tội lỗi trong em rất nhiều vì hơn một lần, em thoáng cái suy nghĩ chán anh... Vì thế, em không muốn kéo dài mối quan hệ này để anh phải buồn vì một đứa như em. Nhưng... sao anh giống con thiêu thân vậy, đã biết em là thế, sao anh cứ lao vào? Tại sao?
Hôm nay chúng ta gặp nhau. Anh ôm tạm biệt em với tư cách một người bạn. Cái cốc đầu của anh với câu nói: "Để đấy! Anh lo cho" tạo cho em cảm giác an tâm nhưng lại khiến em cảm thấy mình vô trách nhiệm. Em với anh, suy cho cùng, vẫn phải kết nối với nhau qua đứa con tinh thần ấy.
Giờ đã rất khuya rồi, em ngồi nghe Mariage D'amour - bản nhạc mà cả em và anh đều say đắm. Em nhớ lại cái lần em chơi bản nhạc này cho anh nghe, anh trêu em làm hỏng một kiệt tác; vậy mà sau đó anh cứ bắt em phải chơi lại bản nhạc này không biết bao nhiêu lần. :) Tính ra em lười thật, vì em mỗi chơi nhạc cho mình anh. Mà đến nhà anh, em chỉ thích mỗi chiếc đàn; và em biết rằng, anh rất cưng nó.
Người ta nói: Một cuộc tình chấm dứt nhưng kí ức về nó sẽ là mãi mãi, điều này quả thật không sai. Em là một đứa không nặng tình và nhiều khi em chẳng xem nó là gì cả; nhưng anh lại khác. Có lẽ vì thế mà anh mới chịu đựng được em; em trân trọng điều đó. Em chẳng biết phải làm sao với bản thân mình. Em có thể chịu trách nhiệm với mọi việc nhưng trừ chuyện liên quan đến tình cảm và đại loại thế. Nhiều lúc, em thầm cám ơn đời vì đã tạo ra em là một đứa con gái; còn nếu ngược lại, chắc em là một tên "Sở Khanh" không hơn không kém. Em chinh phục được người ta, cuối cùng em lại chán mà chẳng hiểu nguyên do. Em sợ chính bản thân mình. Từ trước đến nay, ngoài tình yêu với mọi người trong gia đình, người khiến em luôn mến, đó là cô. Anh biết điều đó; Còn đối với anh, cảm giác tội lỗi trong em rất nhiều vì hơn một lần, em thoáng cái suy nghĩ chán anh... Vì thế, em không muốn kéo dài mối quan hệ này để anh phải buồn vì một đứa như em. Nhưng... sao anh giống con thiêu thân vậy, đã biết em là thế, sao anh cứ lao vào? Tại sao?
XOÁY
Là sao nhỉ? Hôm nay lại mông lung; Nhiều lúc muốn nói ra những việc mình đang phải làm với quỹ thời gian ít ỏi để cô, mọi người thông cảm nhưng lại không thể; không muốn giải thích dài dòng để tìm kiến sự đồng cảm; không muốn vi phạm nguyên tắc của bản thân. Thông cảm vì cái gì trong khi dự án này là do mình chọn, mình vì tư lợi, nó lại chẳng mang đến cho mọi người điều gì cả. Chừng nào dự án còn chưa xong, mình còn mệt mỏi. Cuối cùng cũng là do mình. Giờ mình biết làm sao để cân bằng mọi thứ. Đi để lại cho mọi người thì không yên tâm. Nhưng không thể ôm hết; càng không thể xuống ấy, vừa thực tập, vừa ôm nó... Thế nào anh cũng phải xoáy vào... trong khi mình đã nhận. Phải làm sao để thôi tự trách?!
...
Tự dưng một dòng suy nghĩ vụt qua - "có phải ta quá vô tình hay quá sắt đá và cứng nhắc, bảo thủ!". Ta có quyền gì làm người khác tổn thương.
...
Tự dưng một dòng suy nghĩ vụt qua - "có phải ta quá vô tình hay quá sắt đá và cứng nhắc, bảo thủ!". Ta có quyền gì làm người khác tổn thương.
VỌNG
Ngày hôm nay không ổn, không ổn chút nào. Về mọi thứ.
Cảm thấy sự mất mát... sự mất mát rất lớn. Muốn giải tỏa nhưng mọi thứ hiện tại không cho phép. Đôi lúc muốn bỏ hết, muốn mặc kệ chuyện gì đang xảy đến nhưng... còn trách nhiệm... Mình không thể vô trách nhiệm. Mình có thể cho phép mình vô trách nhiệm với bản thân chứ không thể vô trách nhiệm với niềm vui của mẹ, của chị Kiều, của anh 3. Bản thân đã được yêu thương đến vậy thì ít ra mình cũng phải mang đến niềm vui cho gia đình bằng việc học. Mình biết mẹ không muốn mình suy nghĩ như vậy, mẹ, anh ba, chị Kiều muốn mình sống vui vẻ, nhẹ nhàng; mọi người xót khi thấy mình đi học về rồi thức khuya ôn bài thi; khi thấy mình sáng sáng vội vàng chạy đến trường mà không kịp ăn cơm; xót khi tối đi học về mệt đến mức lăn ra ngủ mà chẳng thiết gì ăn uống; khi thấy mình càng ngày càng mệt mỏi và ốm đi,... nhưng mình không thể vì thế mà nhẹ nhàng hơn. Ai đã cho mình 1, mình phải trả lại 10, thậm chí hơn thế nữa, ngay cả với người thân. Đó chẳng phải sự tính toán chi ly mà là sự đền đáp, là mang lại niềm vui nhỏ nhoi cho mọi người. Vì thế, mình phải cố.
Hôm nay quả thật là ý trời. Ngồi xe buýt, suy nghĩ mông lung, tự nhiên mình lại muốn tha thứ... cho một người. Nhưng quả thật... ý trời, lòng người phút chốc muốn bỏ qua nhưng lại không được chấp thuận. Đành vậy. Đến bây giờ, không còn gì để cảm thấy bản thân mình ích kỷ. Người đầu tiên mà mình cảm thấy họ phản bội, giận thật sự, không nhìn mặt thật sự,... và cũng là người mà mình không có cơ hội để tha thứ. Cơ hội chỉ có một lần mà thôi, và nó đã qua trong chiều hôm nay. Qua tin nhắn ấy.
Lại buổi học cuối cùng; lần này là cuối cùng thật sự. Cảm thấy không vui dù tiết học diễn ra rất vui. Không biết còn có cơ hội hay không nhưng nếu có... khi đó mọi thứ cũng sẽ khác bây giờ. Sẽ rất nhớ... rất nhớ. Và cũng sẽ nhớ mãi... buổi sáng ngày hôm nay.
Cảm thấy sự mất mát... sự mất mát rất lớn. Muốn giải tỏa nhưng mọi thứ hiện tại không cho phép. Đôi lúc muốn bỏ hết, muốn mặc kệ chuyện gì đang xảy đến nhưng... còn trách nhiệm... Mình không thể vô trách nhiệm. Mình có thể cho phép mình vô trách nhiệm với bản thân chứ không thể vô trách nhiệm với niềm vui của mẹ, của chị Kiều, của anh 3. Bản thân đã được yêu thương đến vậy thì ít ra mình cũng phải mang đến niềm vui cho gia đình bằng việc học. Mình biết mẹ không muốn mình suy nghĩ như vậy, mẹ, anh ba, chị Kiều muốn mình sống vui vẻ, nhẹ nhàng; mọi người xót khi thấy mình đi học về rồi thức khuya ôn bài thi; khi thấy mình sáng sáng vội vàng chạy đến trường mà không kịp ăn cơm; xót khi tối đi học về mệt đến mức lăn ra ngủ mà chẳng thiết gì ăn uống; khi thấy mình càng ngày càng mệt mỏi và ốm đi,... nhưng mình không thể vì thế mà nhẹ nhàng hơn. Ai đã cho mình 1, mình phải trả lại 10, thậm chí hơn thế nữa, ngay cả với người thân. Đó chẳng phải sự tính toán chi ly mà là sự đền đáp, là mang lại niềm vui nhỏ nhoi cho mọi người. Vì thế, mình phải cố.
Hôm nay quả thật là ý trời. Ngồi xe buýt, suy nghĩ mông lung, tự nhiên mình lại muốn tha thứ... cho một người. Nhưng quả thật... ý trời, lòng người phút chốc muốn bỏ qua nhưng lại không được chấp thuận. Đành vậy. Đến bây giờ, không còn gì để cảm thấy bản thân mình ích kỷ. Người đầu tiên mà mình cảm thấy họ phản bội, giận thật sự, không nhìn mặt thật sự,... và cũng là người mà mình không có cơ hội để tha thứ. Cơ hội chỉ có một lần mà thôi, và nó đã qua trong chiều hôm nay. Qua tin nhắn ấy.
Lại buổi học cuối cùng; lần này là cuối cùng thật sự. Cảm thấy không vui dù tiết học diễn ra rất vui. Không biết còn có cơ hội hay không nhưng nếu có... khi đó mọi thứ cũng sẽ khác bây giờ. Sẽ rất nhớ... rất nhớ. Và cũng sẽ nhớ mãi... buổi sáng ngày hôm nay.
?
Hôm nay gặp cô. Không biết thế nào. Nhìn cô thấy thương quá. Chắc mấy hôm nay cô mệt và lo lắm khi T nhập viện; vậy mà tối thứ 7 cô vẫn nhắn tin cho mình... Mình lại ích kỷ mà không chú ý quan sát rồi. Tính ra mình thương cô mà cũng bất lực thật, chỉ biết nói thôi, không biết làm gì giúp cô.
Cầu mong cho CT mau khỏe.
Cầu mong cho CT mau khỏe.
or reload the browser
CÒN LẠI GÌ?
Cái tiêu đề hôm nay hơi dài... nhưng giờ thì tâm trạng và thời gian cũng không cho phép tôi cô đọng cảm xúc cho 1 cái tiêu đề ngắn hơn.
Thật sự, đến giờ phút này, tôi đã cố gắng hết sức cho một tình bạn; Nên, cho dù giờ có mất nó đi chăng nữa, cũng không còn gì để nuối tiếc. Có lẽ, vì có quá nhiều tình bạn tan vỡ nên đối với tình bạn này, tôi cố gắng thay đổi mình hơn. Tôi không còn ngông cuồng, muốn làm gì thì làm, cứng đầu, ai nghĩ gì mặc ai,... như trước. Tôi biết mình không thể quan tâm đến người bạn này một cách tỉ mỉ về thể chất (vì ngay cả đến bản thân tôi, tôi cũng chẳng biết chăm sóc cho mình thế nào); càng quan tâm tôi càng trở nên vụng về nên tôi cố gắng bù đắp bằng việc tập lắng nghe nhiều hơn, khép cái tôi của mình lại, quan tâm đến ý kiến của bạn, đôi lúc đồng cảm (chỉ đôi lúc vì khả năng thấu hiểu cảm xúc người khác của tôi hơi kém), cố gắng hiểu những gì bạn đang nghĩ,... Nhưng hình như tất cả đối với bạn vẫn chưa ý nghĩa.
Mấy tuần nay, tôi nhìn thấy hình ảnh của tôi trước kia từ bạn. Trong khi tôi cố gắng thay đổi để hợp với bạn hơn thì bạn lại thay đổi quá nhanh theo hướng ngược lại làm tôi không kịp thời thích ứng. Mỗi buổi "tụ tập", tôi chỉ có thể trút bỏ sự căng thẳng, bực dọc và mệt mỏi bằng hành động đứng dậy đi rửa mặt...
Có thể, như người ta nói: Người ta nói bạn thay đổi là vì bạn không sống như họ mong muốn. Nhưng hãy cho tôi ích kỉ một chút... một chút thôi. Nếu được đánh đổi, tôi vẫn muốn bạn "tốt" như trước kia... còn tôi "xấu" và ích kỉ như tôi lúc trước cũng được. Tôi không dám nói rằng hiện tại tôi tốt, bạn xấu,... nhưng hình như tôi và bạn đang ở hai thái cực.
Nhiều lúc tôi chẳng hiểu được bạn xem tôi là gì? Bạn thân? Người lấp chỗ trống? Người dưng?... Bạn thân mà ngay đến những stt của tôi trên fb bạn chẳng thèm "like" một cái. Cho dù quan điểm like của bạn là ntn đi chăng nữa nhưng chỉ cần hành động nhỏ ấy thôi cũng chứng tỏ bạn có quan tâm đến cảm xúc của tôi. Tôi nhớ có lần bạn nói với tôi, bạn chỉ like những stt bạn thấy ý nghĩa, trường hợp ngoại lệ là với những người bạn chơi "thân" (?) trong đó có tôi... nhưng giờ bạn không làm thế nghĩa là... Vậy thì,... tôi là gì trong mắt bạn? Tôi chẳng bằng cái đứa mà bạn biết rằng, tôi không thích nó vì nó từng phản bội tôi và bạn biết điều đó.
Thật sự, đến giờ phút này, tôi đã cố gắng hết sức cho một tình bạn; Nên, cho dù giờ có mất nó đi chăng nữa, cũng không còn gì để nuối tiếc. Có lẽ, vì có quá nhiều tình bạn tan vỡ nên đối với tình bạn này, tôi cố gắng thay đổi mình hơn. Tôi không còn ngông cuồng, muốn làm gì thì làm, cứng đầu, ai nghĩ gì mặc ai,... như trước. Tôi biết mình không thể quan tâm đến người bạn này một cách tỉ mỉ về thể chất (vì ngay cả đến bản thân tôi, tôi cũng chẳng biết chăm sóc cho mình thế nào); càng quan tâm tôi càng trở nên vụng về nên tôi cố gắng bù đắp bằng việc tập lắng nghe nhiều hơn, khép cái tôi của mình lại, quan tâm đến ý kiến của bạn, đôi lúc đồng cảm (chỉ đôi lúc vì khả năng thấu hiểu cảm xúc người khác của tôi hơi kém), cố gắng hiểu những gì bạn đang nghĩ,... Nhưng hình như tất cả đối với bạn vẫn chưa ý nghĩa.
Mấy tuần nay, tôi nhìn thấy hình ảnh của tôi trước kia từ bạn. Trong khi tôi cố gắng thay đổi để hợp với bạn hơn thì bạn lại thay đổi quá nhanh theo hướng ngược lại làm tôi không kịp thời thích ứng. Mỗi buổi "tụ tập", tôi chỉ có thể trút bỏ sự căng thẳng, bực dọc và mệt mỏi bằng hành động đứng dậy đi rửa mặt...
Có thể, như người ta nói: Người ta nói bạn thay đổi là vì bạn không sống như họ mong muốn. Nhưng hãy cho tôi ích kỉ một chút... một chút thôi. Nếu được đánh đổi, tôi vẫn muốn bạn "tốt" như trước kia... còn tôi "xấu" và ích kỉ như tôi lúc trước cũng được. Tôi không dám nói rằng hiện tại tôi tốt, bạn xấu,... nhưng hình như tôi và bạn đang ở hai thái cực.
Nhiều lúc tôi chẳng hiểu được bạn xem tôi là gì? Bạn thân? Người lấp chỗ trống? Người dưng?... Bạn thân mà ngay đến những stt của tôi trên fb bạn chẳng thèm "like" một cái. Cho dù quan điểm like của bạn là ntn đi chăng nữa nhưng chỉ cần hành động nhỏ ấy thôi cũng chứng tỏ bạn có quan tâm đến cảm xúc của tôi. Tôi nhớ có lần bạn nói với tôi, bạn chỉ like những stt bạn thấy ý nghĩa, trường hợp ngoại lệ là với những người bạn chơi "thân" (?) trong đó có tôi... nhưng giờ bạn không làm thế nghĩa là... Vậy thì,... tôi là gì trong mắt bạn? Tôi chẳng bằng cái đứa mà bạn biết rằng, tôi không thích nó vì nó từng phản bội tôi và bạn biết điều đó.
TRẮNG TINH
Hôm nay mình ổn hơn mọi khi rất nhiều và mình vui vì điều đó. Tự nhận thấy cuộc sống, cái nhìn những ngày qua thật tiêu cực. nhưng sẽ không vội trách mình đâu... tất yếu mà.
Mới đó nhanh thật! Sắp hết học kì rồi. Tốt nghiệp càng đến gần. Sự chuẩn bị cho công việc, cho tương lai dường như đang rất tốt (ngoại trừ những hiểu lầm nhỏ)... nhưng mình tin, họ tốt với mình là thật sự (Vui vì mình vẫn còn đâu đó niềm tin về tấm lòng của con người sau cú sốc ấy). Có lẽ ở đời, cái đáng quý nhất là niềm tin vào sự yêu thương. Có tin thì mới có trao... có trao thì yêu thương mới dần lan tỏa...
Mình đang tập cách hờn giận, trách móc... nhưng để tha thứ và có chừng mực. Mình không muốn người khác nói mình vô tâm. Thật sự khó! Vì những điều mình không quan tâm, không để trong lòng thì sao "có tâm" được... Mình nghĩ điều đó là bình thường nhưng không ngờ lại làm một vài người không vui đến thế. Thôi vậy, cố gắng... để mọi người đều vui.
Kỳ 2 sẽ là một kỳ học nhẹ nhàng, vì thế, mục tiêu của minh đủ lớn để choáng hết không gian và thời gian còn lại của kỳ. 3 mục tiêu thôi. Cố gắng rồi sẽ đạt được. :)
Subscribe to:
Comments (Atom)
LÀ TÔI
cóc con lạc lối
Giữa sự tĩnh lặng của màn đêm, một vài tiếng lách cách trên bàn phím của tôi đã hữu ý khẽ chạm vào nó, như cái sở thích "kỳ lạ" củ...
VÌ SAO BẠN TÌM ĐẾN?
-
Sau nhiều ngày ở Bình Dương, giờ về lại thành phố thấy khác thật. Đn fb, vô tường của đứa bạn "thân" (?), đọc những dòng stt của...
-
Không khí những ngày cuối năm khiến lòng tôi trở nên nôn nao. Cái nôn nao không phải của trông ngóng, mong chờ những ngày tết như vài chục n...
-
Cách đây vài tuần, tôi cắm vài cành bồ ngót vào chậu cây khổ qua bé nhỏ nhưng kiên cường, cũng đã gần một năm. Tôi trồng em ấy không phải để...
-
Heart Talk: Poetic Wisdom for a Better Life by Cleo Wade My rating: 5 of 5 stars "Có tập thơ Con đường chưa đi của Emily Dickinson k...
-
Nơi thật sự có bầu trời, gió, mây và màn đêm Có những cảm xúc thật kỳ lạ. Đôi khi ta quẩn quanh bên một điều gì đó, đơn giản vì đó là vùng a...
-
Hôm nay... một ngày đáng nhớ! Lần đầu tiên trong đời mình được cầm tháng lương đầu tiên. Bất ngờ nhưng lại không tò mò. Cũng chẳng hiểu...
-
Có khi (như lúc này đây), lòng tôi lại nhỏ nhen khi nghĩ về mối quan hệ hiện tại. Tại sao tôi lại chấp nhận việc duy trì một mối quan hệ kh...
-
Giữa sự tĩnh lặng của màn đêm, một vài tiếng lách cách trên bàn phím của tôi đã hữu ý khẽ chạm vào nó, như cái sở thích "kỳ lạ" củ...
-
Hôm nay, em nghe "When the Love Falls" khi vô tình thấy nó qua bài đăng của một người bạn; bản nhạc mà anh từng đàn cho em nghe, ...
-
Tự nhiên là người thầy đích thực, giúp bạn tự nhận ra/tìm thấy chính mình. Gần hai tuần trải nghiệm, điều tôi nhận ra rằng 32 tuổi có thể c...