TẢN MẠN CUỐI TUẦN

Nếu xem việc đến với nhau được là duyên phận thì chúng ta hãy luôn trân trọng và giữ gìn.
Ai rồi cũng khác. Cũng chẳng có gì là bản chất cả. Bản chất rồi lại biến chất theo năm tháng, rồi khi chợt nhận ra để TRỞ VỀ với bản chất của chúng ta, cũng là khi bản thân chợt thấy rằng quá muộn màng để rồi thốt lên hai từ giá như. Giá như mọi thứ chỉ là một giấc mơ, giá như mọi thứ đừng như thế, giá như bản thân mạnh mẽ hơn, giá như.... hàng ngàn thứ giá như. Và cái giá như ngậm ngùi nhất cũng không đủ để níu kéo quá khứ hay giải quyết hiện tại. Chỉ có một con đường đi tiếp. Đi tiếp với sự biến chất đang diễn ra hay đi tiếp với lựa chọn trở về bản chất của mình với một diện mạo hoàn toàn khác. Trên hành trình ấy, sự cô đơn có chăng là hiển nhiên, vì tất cả mọi thứ từ khi bắt đầu đã là là lựa chọn của chính chúng ta và việc cô đơn là điều không ai muốn, nhưng lúc đó, sự ngu muội đã che mờ tầm nhìn, đã làm chúng ta nghĩ khác về mọi thứ, rằng họ thật ấu trĩ, rằng sao họ không ủng hộ mình, rằng sao họ bỏ rơi mình trong lúc mình khó khăn nhất, rằng sao họ không hiểu rằng tất cả điều ta làm "là vì họ", rằng... nhiều thứ nữa. Nhiều đến mức chúng ta cho rằng, sự lựa chọn của họ là sai lầm và bản thân thì ngộ nhận con đường mình đang đi là hoàn toàn đúng.
Có những khi tôi ước một điều viễn vông rằng không hề có sự lựa chọn thứ 2, 3, 4 trong một vấn đề, một sự việc để bản thân bớt nhức nhối, bớt đắn đo bởi quá nhiều vấn đề. Nhưng đời đâu thế. Một đáp án đã có rất nhiều lời giải, huống chi rằng ở đây có quá nhiều đáp án, chính vì vậy, con người hơn thua nhau ở việc lựa chọn lời giải như thế nào. Trên đường đi, chúng ta sẽ phải gặp rất nhiều điều làm chúng ta chi trí. Vấn đề quan trọng rằng chúng ta lựa chọn hành trang gì để mang theo. NGười thì dừng lại giúp đỡ người khác, người hái hoa bắt bướm, người cứ thế mà đi,... Nhiều thế đấy, nhưng người đầu tiên đến đích, trong khái niệm mỗi người, họ là người-chiến-thắng. Và ta tự hỏi, mình được gì? Đó chính là ở hành trang mang theo. Bạn lựa chọn điều gì thì nó đã quyết định sự "thắng", "thua" với chính bản thân bạn. Và cuộc sống muôn hình vạn trạng, chiến thắng bản thân là chiến thắng tất cả. Đó đã là sự lựa chọn tuyệt vời.

Có vẻ như mọi thứ chẳng hề liên quan nhưng khi chúng ta cho nó một ngữ cảnh, mọi thứ điều mang lại một ý nghĩa lớn lao, khó lường được.
Có những mối quan hệ, đột nhiên xuất hiện rồi lại đột nhiên biến mất. Có lẽ ngay từ lúc bắt đầu đã là không thật... tại sao lại bắt đầu?
Những ngày này lòng thật gợn sóng. Tôi cũng biết anh cũng đang có những nỗi lo, thậm chí là nỗi lo mà lẽ ra tôi mới là người chịu trách nhiệm về nó... nhưng thật sự, tôi rất cần, cần ở anh một cái chầm chậm, để tôi cảm nhận được rằng, trong những ngày tháng dài đằng đẵng thế này, tôi vẫn cảm nhận được anh bên mình. Sự mâu thuẫn trong lòng khiến tôi cảm thấy mệt mỏi. Công việc và mối quan hệ mà tôi nghĩ rằng % nó như thế nhiều hơn nhưng không phải vậy, nó vẫn không thoát khỏi xu hướng của những thứ tương tự nó.
Ước gì, tôi có một chuyến công tác dài ngày với 1 vài người bạn, xa lạ cũng được nhưng để tôi có một không gian riêng mà làm việc và suy nghĩ... để lòng tôi tĩnh lặng hơn.

Mất không có nghĩa là không có

Hôm nay là Ngày của Ba, con muốn viết về Ba, người mà con chưa bao giờ ý thức rằng mình được sờ chạm Ba bằng da, bằng thịt. Con cám ơn vì Ba đã sinh con ra trên đời, cho con một người Mẹ tuyệt vời với tình yêu mà con chưa bao giờ cảm thấy thiếu, kể cả tình yêu Ba dành cho con. Dù thỉnh thoảng con có nghĩ đến, con ao ước được gọi Ba, con ao ước được Ba vỗ về và được ngồi tâm sự với Ba. Tưởng tượng rằng nếu có Ba, chắc con sẽ rất hợp, sẽ suốt ngày tâm sự với Ba không thôi. Không hiểu sao con chắc thế, nhưng qua lời Mẹ kể về Ba, con lại nghĩ thành vậy :)
Google cũng biết cách làm người ta đau lòng lắm Ba! Gần tới Ngày của Ba, mỗi lần vào google ảnh, dòng chữ "Bạn muốn một bộ phim về ngày của cha?" hiện ra; lần đầu thấy con không bấm vào, nhưng lần hai thấy con lại vào thử; những khuôn mặt hiện ra, không có khuôn mặt nào là của Ba cả. Con cảm thấy mình khờ khi cứ ao ước, nhưng con cũng cảm thấy thật hạnh phúc khi mỗi lần nghĩ về Ba.
Cám ơn Ba, cám ơn vì đã tạo ra con, vì đã cho con một mái nhà, một gia đình, một người Mẹ tuyệt vời cùng những kí ức rất đẹp... về mọi thứ. Cám ơn vì đã luôn ở bên và che chở cho con. Con yêu Ba! Yêu Ba rất nhiều! Cầu mong Ba phù hộ và che chở cho Mẹ - Tình yêu to bự của con và cho gia đình mình.

Ngày vui

Hôm nay nhìn nụ cười vui vẻ trên khuôn mặt mẹ, mình cảm thấy vui, cảm thấy cuộc đời chỉ cần vậy là đủ.

CỘT MỐC

Ngày hôm nay thật sự là ngày đáng nhớ; không phải niềm vui vì "lên chức" hay là nhân viên xuất sắc quý, mà là vì hôm nay sẽ là một mốc quan trọng trong sự nghiệp của mình; và đó cũng là niềm tin rất lớn mà mình nhận được từ cô Hòa, từ chị Hương. Mình trân trọng điều đó.
Cảm giác chi phối ngày hôm nay đầu tiên là sự bất ngờ, tiếp đến là sự nặng nề và khó xử. Mình chẳng biết làm gì với tình cảnh hiện tại, khi cả hai bên đều là tình nghĩa và ở giữa còn có sự nghiệp riêng và học hành. Nếu điều này xảy đến hơn 2 tháng trước thì có lẽ đó là niềm vui trọn vẹn. Nhưng... không sao! Mình tin chuyện gì xảy đến cũng đúng thời điểm nó cần đến, nên... cứ tiếp tục mà vui sống. Dù có đưa ra quyết định gì chăng nữa thì cũng là đúng đắn với mình hiện tại.

Hôm nay tôi chợt nghĩ đến việc, làm thế nào để sau này con tôi biết được những việc mà mẹ nó đã làm, những niềm vui, những khó khăn, những điều khiến nó tự hào về mẹ nó, những suy nghĩ và hành động mà mẹ nó cố gắng vượt qua những thử thách... Tôi nghĩ đến 1 cuốn sách. Có lẽ tôi nên bắt đầu với nó... ngay bây giờ.

LÀ TÔI

cóc con lạc lối

Giữa sự tĩnh lặng của màn đêm, một vài tiếng lách cách trên bàn phím của tôi đã hữu ý khẽ chạm vào nó, như cái sở thích "kỳ lạ" củ...

VÌ SAO BẠN TÌM ĐẾN?