vùng an toàn

Nơi thật sự có bầu trời, gió, mây và màn đêm
Có những cảm xúc thật kỳ lạ.
Đôi khi ta quẩn quanh bên một điều gì đó, đơn giản vì đó là vùng an toàn.

Và vùng an toàn ấy có thật sự tốt hay không, có khi... lại chẳng cần hỏi. Bởi nếu thật sự để ý, ta sẽ nhận ra rằng, nhu cầu của con người là rất cơ bản, không cầu kỳ, phức tạp như ta vẫn nghĩ. Và làm gì để kiểm chứng? Câu trả lời lại càng đơn giản hơn, chỉ cần ta thật sự muốn tìm, mọi thư đều sẽ ở ngay trước mắt. Vậy nên không cần toan tính, chỉ cần sống tự do với chính mình.

"dọn sạch bàn"

Con chó mùa xuânCon chó mùa xuân by Patrick Modiano
My rating: 4 of 5 stars

Vẫn là một câu chuyện về một ai đó, một người nào đó đã từng neo đậu lại cuộc đời P, rồi sẽ lại đặt vào đó, trong tâm hồn, những điều có thể "tạo nên sự liền mạch trong cuộc đời" ông. Và lần này là Francis Jansen - một nhiếp ảnh gia diễn đạt sự im lặng, một phẩm chất mà ông sở hữu trong nghệ thuật cũng như trong cuộc đời; một người cố đưa mình vào "sự lãng quên do chính ông tạo ra và chủ tâm tìm kiếm"; người mà "sẵn sàng làm mọi điều để người ta quên ông đi". Không quá nhiều nhân vật, không dùng nhiều câu từ, bấy nhiêu thôi đã đủ để khắc họa những phẩm chất tạo nên cả hai con người.
Cuộc đời ta cũng vậy, bao nhiêu người đến rồi đi. Có những người cứ ngang nhiên bước vào cuộc đời ta rồi cứ thế mà rời đi, không một lời tạm biệt. Có chăng chỉ là những hoạt động, lời nói, cử chỉ,... khác một chút với mọi ngày, để rồi khi họ đã biến mất, ta mới ngồi cô đơn nơi chốn cũ, lặng lẽ mà nghiệm ra. Không có gì đáng trách, vì đó cũng là lẽ tự nhiên.
Cũng có khi, đến cuối cùng rồi ta cũng nhận ra, "tôi chẳng còn là gì nữa" sau một cơn buồn ngủ thiu thiu như Patrick, hoặc "chẳng còn biết mình là ai nữa" như Jansen... Nếu thật sự như thế, nỗi buồn nào rồi cũng vơi.
Chuông rung, tay buông thõng, chẳng ai đến đây đâu,
Chuông rung, những cửa mở, nỗi cuồng được tan biến.
Mọi con chó đều buồn chán
Những lúc chủ chúng bỏ đi.
- Paul Éluard
View all my reviews

dù vẩn vơ nhưng sẽ không lơ ngơ (3)

(Cập nhật lần đầu vào 09:40, 21/08/2023
Cập nhật lần... không nhớ, vào 17/02/2025)

Mình yêu cái không khí tĩnh lặng, lành lạnh dạo này của sớm mai. Nó như hoạt chất, vừa muốn kéo mình cuộn tròn trong chăn nhưng lại thôi thúc mình mở cửa hít lấy chút không khí trong lành, hiếm có của ngày dài. Lại nhớ đến cún nhỏ Puppy tối qua đã gần 23 giờ nhưng khi chủ em ấy vừa mở cửa vào nhà, em ấy lại chạy qua "gõ cửa" nhà mình mà nằm lăn ra, không chịu về, đến mức giở võ "cún cào" khi chủ ôm đi. Và thế là mình phải dỗ dành cô bé, "gõ cửa nhà người khác đêm khuya là bất lịch sự lắm nhé Puppy!", "Puppy về ngủ rồi mai chơi nữa nhé!"... 

Tự nhiên mình tò mò muốn biết, kiếp trước của mình như thế nào :)))

Sáng nay, mình nhất quyết tận hưởng một buổi sáng đúng nghĩa: giải quyết một số công việc cần thiết trong 30 phút; thong thả chuẩn bị bữa sáng, pha nước, pha cà phê. Rồi công đoạn chuẩn bị đã xong, mình chỉ cần mở list nhạc nhẹ nhàng cho ngày mới, bật máy xông tinh dầu với mùi hương mình ưa thích, rồi vừa thưởng thức tách cà phê, vừa tưới cây, sắp xếp lại một số vật dụng nho nhỏ trong nhà bằng sự chú tâm... Chỉ cần thế thôi!

Quay lại với loạt phim mình yêu thích, hôm nay mình sẽ bắt đầu với:

11. A Star is Born (2018): Tự nhiên - đó là từ ngữ cô đọng nhất mình có thể dành cho phim. Từ cảm xúc, tình yêu, sự thăng hoa và cả cái chết đều đến một cách tự nhiên. Tình yêu có thể đẹp và ý nghĩa nhưng thực tế, nó không phải lúc nào cũng là liều thuốc cứu rỗi một tâm hồn với đức tin và những thăng trầm đã có trong cuộc đời.

12. Lessons in Chemistry (US, 2023): màu phim rất đẹp, cảnh phim cũng rất đẹp, và... niềm hạnh phúc, nỗi đau của họ cũng đến một cách tự nhiên, rất thực, rất đời, như cái cách mà chúng ta không thể nào biết được một giây sau trong đời của ta hay người ta yêu thương sẽ xảy ra điều gì. Và cũng như triết lý nhẹ nhàng, hơi hóa học ở tập cuối của phim đã gửi gắm, rằng mọi sự gắn kết đều không thể "nếu không có sự liên kết đầu tiên vào một ngày đáng nhớ"

13. Rider (Thailand, 2024): phim thuộc thể loại hài kinh dị, tuy vậy vẫn không kém phần sâu sắc trong ý nghĩa thông điệp. Vì Tình yêu mà có người cố chấp không buông, đến nỗi tự hủy hoại chính mình (cả tâm hồn lẫn thể xác). Nhưng cũng có người vì Tình yêu lại sẵn sàng buông bỏ, hiến dâng cả tâm hồn và bất chấp nguy hiểm để giải thoát người mình yêu. Thế rồi cuối cùng, những người yêu nhau lại "về" bên nhau. Ở một góc nhìn khác, có những điều sẽ là quá muộn màng trong lần háo hức gặp mặt tiếp theo, biết đâu đó, đây sẽ là lần gặp măt sau cùng. Vậy nên, nếu thích/yêu ai đó, hãy bày tỏ! Đơn giản thôi! Vì Tình yêu thật sự tự biết cách bộc lộ chính nó.

cảm xúc kéo dài - những bài không định xuất bản

Một lúc nào đó trong đời, ta không kịp buồn bã, đau khổ hay cho phép những giọt nước mắt đang chực chờ được lăn trên gò má. Chỉ bởi đơn giản, ta không kịp, không đủ thời gian cho những cảm xúc ấy; một công việc khác, một sự việc khác đang xảy ra, đang chờ ta giải quyết. Để rồi, những nỗi niềm ấy âm ỉ, gặm nhấm cảm xúc ta mỗi ngày. Có khi, bỗng dưng, ta rơi vào một khoảng không vô định, chơi vơi mà không hiểu vì sao.

Hóa ra là vì ta đã quên buồn đau nên buồn đau gõ cửa.

Những người bạn ấy không đi đâu cả, vẫn cứ ở trước cửa đấy thôi; chẳng qua họ cho ta thời gian để xoay sở với những điều khác, tất bật hơn. Những người bạn ấy không ồn ào, không hối hả, nhưng cần được ta mở cửa, dịu dàng nở một nụ cười, chào đón bằng một cái ôm và vài cái xoa xoa lưng, vỗ về an ủi...

Và rồi, mọi thứ sẽ "đâu lại vào đấy cả thôi"!

Một nỗ lực níu kéo thời gian :3
250102 (AL)
TẾT 2025, lần đầu tiên trên chuyến xe về nhà vào ban ngày; nghĩa là sáng đi, tối tới nhà chứ không phải đánh-một-giấc-ngủ qua đêm rồi sáng mở mắt là đến nhà như mọi năm nữa. Một trải nghiệm mới mẻ đã được lưu giữ vào cung điện ký ức, nơi mà ở đó, bầu trời tôi vốn yêu thích đã được mở rộng ra thêm chút nữa, với những dải mưa mây bất tận, đường chân trời không chỉ là nơi giao nhau giữa trời và biển, nó còn là cánh đồng ruộng xanh mướt bạt ngàn, giao với một khoảng không vô định không rõ điểm đầu cuối. Vốn cố hữu một nỗi ám ảnh vô lý với những đồi núi hai bên đường, từ nhỏ, mỗi lần xe đi ngang qua, tôi luôn có cảm giác rằng, một ngày nào đó, những tảng đá thiên định ấy có khi nào lại lăn trúng mình =))) Cứ thế, dần dà, giờ đây, tôi chỉ còn cảm giác chua xót với những đồi núi trọc, nơi mà lẽ ra cây cỏ phải đua nhau triển nở tạo thành vùng lãnh nguyên cao lớn. Con người đang làm gì với thế hệ tương lai, với con cháu của chính họ? Rồi một ngày nào đó không xa, con cháu họ phải trả một cái giá quá đắt cho thế hệ cha ông đi trước, đặc biệt là thế hệ mà điểm nút là lòng tham đã vượt qua mọi ranh giới đạo đức.

TẾT 2025, tôi cảm thấy thật hạnh phúc và biết ơn vì những sự hiện diện đủ đầy, của các bác, anh, chị, cô, chú từ nhà ra ngõ; những tiếng cười ấm áp, rôm rả khắp mọi nhà tôi đến, át đi cái lạnh giá đột ngột từ ngày 28 Tết. Tôi yêu hình dáng Mẹ quét sân, Ông chạy lên chạy xuống, chị Ba và 2 nhỏ tất bật đi sắm đồ tết; tôi nhớ mùi khói bếp mà Mẹ bảo phải giữ lửa đến hết Mùng 3, tôi nhớ ánh nắng chiều tàn trong cái se se lạnh phía sau nhà - đó là "phố cổ" với tôi <3 Và tôi cũng nhớ những đêm muộn mà tôi và 2 đứa cháu nhỏ của tôi cùng xem phim rồi cười rôm rả... Suy cho cùng, đó sẽ là những "vốn liếng", sự giàu có nhất mà tôi có khi về già. Mà cũng có thể, tôi chẳng kịp già đi. Vậy thì, tôi lại không sợ mình quên đi mất sự giàu có ấy.

Sau rốt,

Mọi thứ ta thấy hay thể hiện chỉ là giấc mơ trong giấc mơ mà thôi (Edgar Allan Poe)

:)

Một mình, không ai một mình.

Nhưng ai cũng một mình bước qua vũng sình của cuộc sống.

mọi thứ, đều là món quà

... chỉ là làm sao ta hiểu được, món quà ấy đến vì điều gì?
Puppy^^
Cách đây gần 02 năm, một cục bông bé tí, được điểm xuyết vài đốm nâu trên đầu tạo thành ly bạc xỉu đáng yêu, nằm trong chiếc lồng nhỏ mà dùng hết sức bình sinh để sủa tất cả những vật chuyển động trước mắt, như "hờn cả thế giới". Tôi không lại gần, tôi không chơi với cục bông ấy, tôi còn bảo cục bông ấy phiền, vì... tôi rất thích. Tôi chỉ đơn giản không muốn tạo nên sự gắn kết mà tôi biết rằng sẽ lại đứt gãy.

Nhưng rồi cũng chẳng thể, sự gồng mình kháng cự thì có ích gì khi mỗi ngày, vừa được thả ra, là cục bông ấy lại chạy đến trước cửa phòng tôi mà cong đuôi lên sủa. Và chỉ để cho "bớt phiền", tôi "đành" chiều chuộng, dụ dỗ và "miễn cưỡng" chơi với bé, để bé không phiền tôi nữa.

Rồi như mọi kịch bản cũ, một "mối quan hệ" mới lại bắt đầu... với những buổi sáng đầu ngày, điều cục bông nhỏ làm đầu tiên khi vừa được mở cửa là chạy thục mạng qua, trước cửa nhà tôi, cào lấy cào để. Chờ cho đến khi tôi vừa mở cửa là cục bông ấy không ngần ngại, quàng hai chân bé tí qua vai tôi, miệng thì liếm liếm; còn tôi chỉ có thể "trốn đằng trời" =)))

Và tôi biết, trái tim bé bỏng và yếu ớt của mình rồi sớm muộn sẽ mất thêm một phần nào đó nữa.

03 gia đình ở sát bên nhà tôi hơn 05 năm, tôi không một mối liên hệ, chỉ cười xả giao khi gặp. Ấy vậy mà chỉ vì duyên lành từ cục bông nhỏ, chúng tôi lại trở nên quá gắn kết với nhau, đến nỗi cứ có gì đó ngon là hai cô sẽ mang sang cho tôi; nhìn qua cửa sổ, cô thấy tôi nằm ngủ vật vờ, trái giờ mà sợ là tôi bị gì nên gọi cho đến khi nào tôi tỉnh ngủ mới thôi... Với tôi, ấy là những món quà lớn lao và vô giá. 

HCM những ngày gần đây trời se lạnh, đặc biệt vào sớm mai. Không gian dường như cũng muốn "nướng mình" một tí nên yên tĩnh và nhún nhường cho thanh âm ríu rít của những chú chim gọi nhau đi tìm bữa sáng. Những làn gió thì thầm to nhỏ lướt ngang qua làn da, tấp nập như đi trẩy hội xuân về (chỉ mới tới Giáng sinh thôi mà các Chị Gió :)) Tôi thầm "nói" như thế)... Những điều này làm tôi nhớ đến Giáng sinh của bốn năm về trước, cũng giữa không gian se lạnh, bước chân tôi nặng trĩu bởi sức nặng của những điều không như ý cùng xảy đến, những điều mà tôi biết rằng cả đời mình cũng sẽ khó để quên. Và chúng cũng đều bắt đầu từ việc là một món quà... 

"một giọt nước mắt lăn trên má"

Kho đựng nỗi đauKho đựng nỗi đau by Patrick Modiano
My rating: 5 of 5 stars

Đọc xong Kho đựng nỗi đau trong một buổi chiều mưa Sài Gòn, cảm giác như ấy là cơn mưa dài, không dứt...
Một chút gì đó ấm áp vì cuối cùng, Patoche bé nhỏ vẫn còn đó, đã cảm thấy được "sự hiện diện của Annie" từ một cuộc gặp gỡ tình cờ với một người đàn ông ở quán cà phê, qua cái "kho đựng nỗi đau" (tôi nghĩ vậy) mà Annie đã tặng Patrick từ bé, thứ mà "đã trung thành với tôi" mặc cho "một số đồ vật biến mất đi khỏi cuộc đời ta".
Vẫn như vậy, vẫn là Patrick Modiano với những kết sách lưng chừng, bí ẩn, như những khu phố, những đại lộ, hai hàng cây xanh bên đường, những cuộc gặp gỡ, cuộc trò chuyện bí ẩn... đến cuối cùng là những sự biến mất, lần lượt, từng người...
Đồ vật cuối cùng để chúng ta neo đậu hy vọng mỏng manh vào sự tồn tại của ai đó hay thậm chí là cái cớ để tự lừa dối mình, cũng biến mất, như chiếc 4CV của Annie.
Tôi cảm nhận được, đó là một khoảng tuổi thơ bất định, nhưng cũng có phần hạnh phúc, vui tươi, tò mò, ngây thơ mà Annie, Hélène nhỏ xinh, Mathilde, Bạch Tuyết cùng những vị khách của họ đã mang đến. Cuộc đời mỗi người luôn có những cuộc gặp gỡ với những người, những kỷ niệm, những hồi ức, những câu nói khắc sâu vào tâm trí ta mãi mãi. Chỉ có điều, sự hữu hình của một thứ gì đó không bao giờ là mãi mãi. Mọi thứ, chỉ còn đọng lại trong tâm trí, trong những hồi ức cũ kỹ mà chúng ta tưởng chừng như nó sẽ luôn ở đó nhưng có khi lại giật mình thảng thốt vì không tìm thấy.
Một lâu đài tàn phế, một đồng cỏ mọc cao nơi chúng tôi từng cùng nhau thả diều, những di chuyển đi về của những người đàn bà kì lạ,… Những kỉ niệm êm đềm của tôi cùng người em của mình “vừa thoáng qua lại vừa đều khắp”, “vừa kín đáo lại vừa tinh tế hé mở” khắc đều, loang dần lên những trang sách và in hằn trong trái tim người đọc.

View all my reviews


LÀ TÔI

cóc con lạc lối

Giữa sự tĩnh lặng của màn đêm, một vài tiếng lách cách trên bàn phím của tôi đã hữu ý khẽ chạm vào nó, như cái sở thích "kỳ lạ" củ...

VÌ SAO BẠN TÌM ĐẾN?