Rõ ràng là mấy ngày nay, tâm trạng em rất ổn. Nên em dành thời gian để suy nghĩ lại mọi chuyện. Mỗi khi ngồi xe buýt, nhất là những lúc trời chập tối, em lại nhìn qua những góc quen, nhất là quán cafe cả 2 thường ngồi. Vui thật. Đi qua. Tỉnh lại. Em lại tự cười mình. Đúng là có những lúc em "sến" thật :) Cứ như phim ấy :) Mà cây xương rồng anh tặng em, nó chết rồi. Chắc mẹ em chăm sóc nó "kỹ" quá... Mà thôi, vậy cũng được. Em sẽ tự mua và chăm một cây mới. Rồi em sẽ tự tặng nó cho mình.
Em đã tự phá vỡ nguyên tắc và lời hứa của mình rồi. Anh lại bước nhật ký của em lần thứ 2. Giờ thì em không dám đảm bảo, không dám hứa nữa. Nhưng cho anh biết, như thế không phải em là một đứa lụy tình đâu. Em quên mọi thứ dễ dàng lắm.... Đáng ghét thật! Nhưng anh mà cứ nhắn tin hoài cho em mỗi tối thế này, biết đâu em lại động lòng... Hi.. Nhưng cũng không dễ đâu. Em sống thì có nguyên tắc của riêng mình và em không thể vô trách nhiệm với nó.
Lâu rồi, không có người nghe em kể chuyện về cô. Em thấy khó chịu quá. Mấy hôm nay không biết cô có bị ốm không mà em không thấy cô ở trường nữa. Cô lại dời lịch học. Em thấy lo. Mà em chẳng lấy lý do gì để nhắn tin hỏi thăm cô nữa. Tin nhắn cuối rồi mà :( Mỗi lần nhớ lại những lúc làm việc với cô, em thấy vui. Những lúc cô cười nữa. Ộc... không biết còn có thể pha cà phê cho cô mỗi trưa hay không! Hôm trước, ngồi uống cà phê với đứa bạn, nó kể em nghe lời phát biểu của cô trong buổi đón tân sinh viên mà em thấy vui, mọi cảm giác của tháng 6, tháng 7 như sống lại y nguyên. Em chỉ ngồi và tủm tỉm cười.. Giờ em phải làm sao để biết cô có ổn không đây??? Mong cô được khỏe và bình an.
Chị em nói, em xem người ngoài quan trọng hơn gia đình. Mấy lúc trước em còn cãi bướng. Em lấy cái lý do vớ vẩn rằng: Vì người nhà quan trọng với em nên em mới đối xử vậy. Nhưng giờ thì em không dám cãi nữa. Em chẳng biết mình như thế nào. Chắc cũng gần có đáp án rồi. :)
"Bỏ" anh rồi, nhưng ít ra em cũng còn quá khứ; còn có một chỗ để em tâm sự (dù chẳng có hồi đáp). Em thấy vui. Tin em đi. (Mà em cũng quá đáng thật. Em chẳng quan trọng chuyện ai có tin em hay không vì lúc nào em cũng nói thật những gì mình làm. Còn nếu em ấp úng không nói, chắc chắn là sự việc khiến em khó nói. Em ghét con người trong xã hội này. Khó sống quá. Khi nào cũng "nói vậy mà không phải vậy". Bắt em phải nói sâu xa, phải hiểu ẩn ý của câu nói thì thà giết em còn hơn. Em thích anh cũng vì anh không như họ đấy.)
Em đã tự phá vỡ nguyên tắc và lời hứa của mình rồi. Anh lại bước nhật ký của em lần thứ 2. Giờ thì em không dám đảm bảo, không dám hứa nữa. Nhưng cho anh biết, như thế không phải em là một đứa lụy tình đâu. Em quên mọi thứ dễ dàng lắm.... Đáng ghét thật! Nhưng anh mà cứ nhắn tin hoài cho em mỗi tối thế này, biết đâu em lại động lòng... Hi.. Nhưng cũng không dễ đâu. Em sống thì có nguyên tắc của riêng mình và em không thể vô trách nhiệm với nó.
Lâu rồi, không có người nghe em kể chuyện về cô. Em thấy khó chịu quá. Mấy hôm nay không biết cô có bị ốm không mà em không thấy cô ở trường nữa. Cô lại dời lịch học. Em thấy lo. Mà em chẳng lấy lý do gì để nhắn tin hỏi thăm cô nữa. Tin nhắn cuối rồi mà :( Mỗi lần nhớ lại những lúc làm việc với cô, em thấy vui. Những lúc cô cười nữa. Ộc... không biết còn có thể pha cà phê cho cô mỗi trưa hay không! Hôm trước, ngồi uống cà phê với đứa bạn, nó kể em nghe lời phát biểu của cô trong buổi đón tân sinh viên mà em thấy vui, mọi cảm giác của tháng 6, tháng 7 như sống lại y nguyên. Em chỉ ngồi và tủm tỉm cười.. Giờ em phải làm sao để biết cô có ổn không đây??? Mong cô được khỏe và bình an.
Chị em nói, em xem người ngoài quan trọng hơn gia đình. Mấy lúc trước em còn cãi bướng. Em lấy cái lý do vớ vẩn rằng: Vì người nhà quan trọng với em nên em mới đối xử vậy. Nhưng giờ thì em không dám cãi nữa. Em chẳng biết mình như thế nào. Chắc cũng gần có đáp án rồi. :)
"Bỏ" anh rồi, nhưng ít ra em cũng còn quá khứ; còn có một chỗ để em tâm sự (dù chẳng có hồi đáp). Em thấy vui. Tin em đi. (Mà em cũng quá đáng thật. Em chẳng quan trọng chuyện ai có tin em hay không vì lúc nào em cũng nói thật những gì mình làm. Còn nếu em ấp úng không nói, chắc chắn là sự việc khiến em khó nói. Em ghét con người trong xã hội này. Khó sống quá. Khi nào cũng "nói vậy mà không phải vậy". Bắt em phải nói sâu xa, phải hiểu ẩn ý của câu nói thì thà giết em còn hơn. Em thích anh cũng vì anh không như họ đấy.)