LẠI MƯA

Rõ ràng là mấy ngày nay, tâm trạng em rất ổn. Nên em dành thời gian để suy nghĩ lại mọi chuyện. Mỗi khi ngồi xe buýt, nhất là những lúc trời chập tối, em lại nhìn qua những góc quen, nhất là quán cafe cả 2 thường ngồi. Vui thật. Đi qua. Tỉnh lại. Em lại tự cười mình. Đúng là có những lúc em "sến" thật :) Cứ như phim ấy :) Mà cây xương rồng anh tặng em, nó chết rồi. Chắc mẹ em chăm sóc nó "kỹ" quá... Mà thôi, vậy cũng được. Em sẽ tự mua và chăm một cây mới. Rồi em sẽ tự tặng nó cho mình.
Em đã tự phá vỡ nguyên tắc và lời hứa của mình rồi. Anh lại bước nhật ký của em lần thứ 2. Giờ thì em không dám đảm bảo, không dám hứa nữa. Nhưng cho anh biết, như thế không phải em là một đứa lụy tình đâu. Em quên mọi thứ dễ dàng lắm.... Đáng ghét thật! Nhưng anh mà cứ nhắn tin hoài cho em mỗi tối thế này, biết đâu em lại động lòng... Hi.. Nhưng cũng không dễ đâu. Em sống thì có nguyên tắc của riêng mình và em không thể vô trách nhiệm với nó.
Lâu rồi, không có người nghe em kể chuyện về cô. Em thấy khó chịu quá. Mấy hôm nay không biết cô có bị ốm không mà em không thấy cô ở trường nữa. Cô lại dời lịch học. Em thấy lo. Mà em chẳng lấy lý do gì để nhắn tin hỏi thăm cô nữa. Tin nhắn cuối rồi mà :( Mỗi lần nhớ lại những lúc làm việc với cô, em thấy vui. Những lúc cô cười nữa. Ộc... không biết còn có thể pha cà phê cho cô mỗi trưa hay không! Hôm trước, ngồi uống cà phê với đứa bạn, nó kể em nghe lời phát biểu của cô trong buổi đón tân sinh viên mà em thấy vui, mọi cảm giác của tháng 6, tháng 7 như sống lại y nguyên. Em chỉ ngồi và tủm tỉm cười.. Giờ em phải làm sao để biết cô có ổn không đây??? Mong cô được khỏe và bình an.
Chị em nói, em xem người ngoài quan trọng hơn gia đình. Mấy lúc trước em còn cãi bướng. Em lấy cái lý do vớ vẩn rằng: Vì người nhà quan trọng với em nên em mới đối xử vậy. Nhưng giờ thì em không dám cãi nữa. Em chẳng biết mình như thế nào. Chắc cũng gần có đáp án rồi. :)
"Bỏ" anh rồi, nhưng ít ra em cũng còn quá khứ; còn có một chỗ để em tâm sự (dù chẳng có hồi đáp). Em thấy vui. Tin em đi. (Mà em cũng quá đáng thật. Em chẳng quan trọng chuyện ai có tin em hay không vì lúc nào em cũng nói thật những gì mình làm. Còn nếu em ấp úng không nói, chắc chắn là sự việc khiến em khó nói. Em ghét con người trong xã hội này. Khó sống quá. Khi nào cũng "nói vậy mà không phải vậy". Bắt em phải nói sâu xa, phải hiểu ẩn ý của câu nói thì thà giết em còn hơn. Em thích anh cũng vì anh không như họ đấy.)

TẠI SAO?

Qua nhiều lần thử - sai, giờ thì mình phát hiện... mình đã sai. Và...mình cảm thấy hối hận.
Mình cứ chủ quan nghĩ rằng, những chuyện như thế hoặc đại loại thế sẽ không bao giờ là mối quan tâm của mình. Hay thật! Cứ nghĩ mình rất cứng rắn, mình sẽ làm được, tình cảm dành cho bất kì ai sẽ luôn được đặt sau cái đích mà mình hướng đến mà không chút do dự hay hối tiếc.Và... vẫn với cách sống ấy, với cách đối xử ấy... mình đã sai.
Mình sai lầm khi bỏ qua sự quan tâm, sự kiên nhẫn của họ và tình yêu, tình thương của mình. Mình sai lầm khi không đáp lại tình cảm của họ. Với bề ngoài lạnh lùng, thờ ơ, mình đã giết chết đi sự kiên nhẫn và tình yêu của họ dành cho mình (dù mình biết rõ, tình cảm của mình đối với họ là thật sự tồn tại. Mình thật sự yêu thương họ nhưng lại bỏ qua). Mình đâu duyên, mình cũng chẳng xinh đẹp,.. Vậy, mình dựa vào đâu mà có quyền làm thế với họ chứ?! Đã bao người đã tổn thương, nếm vị đắng chỉ vì cái tỏ vẻ lạnh lùng, không quan tâm của mình! Đặc biệt là tình thương của mọi người xung quanh. Mình ghét cái lòng tự trọng và niềm kiêu hãnh đáng ghét của mình. Mình ghét nó. Mình kiêu hãnh đến mức, khi họ bỏ cuộc, mình còn tỏ vẻ lạnh lùng, chấp nhận một cách vô tâm. Mình điên rồi.
Mình đã thử - sai nhưng lại không hề biết.
Tại sao lại gạt bỏ sự quan tâm, tình yêu của họ chứ? Tại sao?
...
Đã chính thức từ bỏ, tại sao còn ray rứt không yên???

THOÁNG QUA

Cả tuần bận rộn với việc học tập, với dự án khiến bản thân chật vật. Ngắm nghía lại cũng chẳng nhận ra mình. Nhiều khi muốn mặc kệ, muốn quên đi mọi thứ rồi đến một nơi thật xa để không có gì vướng víu gì nữa. Nhiều khi nghĩ lại lời của thầy, có ước mơ nhưng không có sức khỏe thì cũng khó thực hiện, trừ khi có mục đích khác, mình lại thấy lo và hối hận. Mình sợ những thứ mình đang tạo dựng rồi lại dở dang hay chính bản thân mình cũng chưa kịp ngắm nghía thành quả ấy. Nhiều khi cảm thấy thật mơ hồ với con đường đã đi và không biết họ sẽ nghĩ gì về mình khi mình thất bại. Lúc ấy... có lẽ... Mình sợ... Mình còn có mẹ. Mình phải biết lo cho mẹ nữa chứ. Nghĩ về mẹ, nghĩ về sự yêu thương, cưng chiều của mẹ đến từng món ăn, từng cái áo mặc, từng lời nói khi mẹ có một đứa con không hề tự biết chăm sóc bản thân như mình,... Rồi nghĩ về mình, nghĩ về những hành động quá trẻ con của mình, thường hay giận mẹ, thường hay lười, thường hay nổi nóng, nông nổi, bồng bột, thường hay làm mẹ buồn,... Mình làm con thế nào đây? Đôi khi mình tự hỏi, mình thương mẹ bằng cách đó ư? Rồi tự huyễn hoặc mình. Mình thương mẹ mà ngay cả tin nhắn chúc ngủ ngon mình cũng chỉ gửi đến một người mà mình không biết, đối với họ, mình được đặt ở đâu; mình thương mẹ mà cây kẹo sugus mình lại cũng chỉ mua cho chú bảo vệ; mình thương mẹ mà chỉ biết đi ăn những món ăn lạ với người ngoài; mình thương mẹ mà mỗi khi có tin vui gì cũng đều chỉ chia sẻ cho anh ba đầu tiên;... Mình ghét mình.
Tự nhiên thấy bất an với sức khỏe. Nếu có chuyện gì thì mình phải làm sao với mẹ đây!
Mong cuộc đời ban cho mình một ân huệ để được dùng cả đời này cám ơn mẹ.
Thiên Sứ, B hãy bảo vệ mẹ và ban cho con sức khỏe, nha B. Con cần Người!

...

Mấy hôm nay mình lại bắt đầu mất kiểm soát bản thân. Mọi thứ cứ căng lên. Mình thật sự rất mệt, rất mệt.. Không cần mọi người quan tâm đến mình, chỉ cần mọi người hoàn thành nhiệm vụ, trách nhiệm của họ là được. Thật sự đâu khó lắm đâu! Tại sao vậy?
Mình không cần giải tỏa bất cứ điều gì trong lòng (và mình cũng không muốn điều đó xảy ra), chỉ cần mọi người hoàn thành tốt trách nhiệm thì mọi suy nghĩ, mọi khó khăn trong mình điều sẽ tự giải quyết. Mình chịu được sự căng thẳng nhưng mình không thể chịu được sự vô trách nhiệm.
Làm ơn... Mình không muốn trở lại mình như trước kia.

VẾT

   Buổi sáng hôm nay bắt đầu với bản nhạc quen thuộc "So beautiful" của chuông báo thức.
   Cảm giác thế nào nhỉ? Khó hiểu!...
   Môn học đầu tiên.. cũng không ấn tượng nhiều. Có lẽ quyết định chuyển ngành của mình là phù hợp. Nói ra cũng phải kể đến những lựa chọn của mình.. hình như mang tính thử - sai rất nhiều. Có còn là con người không?? :) hihi... Nhìn lại chặng đường từ khi bắt đầu thi ĐH, mình vốn không nghĩ (không bao giờ nghĩ - quan tâm) đến KHOA GIÁO DỤC mà chỉ xem Báo chí - truyền thông là con đường duy nhất (cũng tức cười :)). Chỉ không hiểu sao lúc đó lại thích nó đến lạ! Vào Giáo dục vẫn chưa hề quên BC cho đến ngày nộp hồ sơ dự thi đợt 2 mới phát hiện, có cái gì đó níu chân. Là cái gì?... Lại tiếp tục con đường GD. Cho đến bây giờ, tạm gọi là một quyết định TƯƠNG ĐỐI chính xác.
   Đến khi chọn chuyên ngành, trong đầu cứ khăng khăng sẽ là Tâm lý. Một tâm lý, 2 cũng tâm lý (tính ra thì cái động lực ấy của mình cũng là nhờ vào cô Dung - người mà mình từ lâu vẫn kính trọng). Chỉ là vì sự yêu thích và kỳ vọng. Hi vọng Tâm lý sẽ thay đổi tâm lý của mình, khiến mình chín chắn hơn, đỡ nóng tính, bớt bộp chộp. Không ngờ... môi trường đó... vẫn không thay đổi được mình.. lại quyết định chuyển ngành (hậu quả để lại là trễ 2 môn bên Quản lý (hehe... cũng đáng đời mình)). Bắt tay với QL, mối quan hệ của mình cũng tốt hơn nhiều; phương thức dạy - học cũng rất ổn. Cho đến bây giờ, tạm gọi là một quyết định TƯƠNG ĐỐI chính xác.
   Rồi đến khi làm đề tài NC... lại nhầm lẫn. Khi đó đang học Tâm lý, không hiểu sao đề tài mình chọn lại "lọt" qua QL (cũng có thể cái DUYÊN với QL bắt đầu từ đó - khi mình được tiếp xúc với cô Thanh). Đề tài thay đổi liên tục, từ thành viên đến địa điểm thực hiện rồi đến phạm vi,... Phải nói dùng hai từ "thở dài" với mình khi đó là chưa đủ. Nhưng dù sao thì... Cho đến bây giờ, tạm gọi đó là một quyết định TƯƠNG ĐỐI chính xác.
  Tiếp đến là mục tiêu khởi nghiệp. Mọi thứ tưởng chừng như suông sẻ khi mọi tính toán cho nghề nghiệp của mình đã ổn từ cuối năm nhất. Viết báo cũng thử, cộng tác viên cũng thử, thành viên cũng thử... nhưng chỉ trong thời gian ngắn, chưa đủ để gọi là KINH NGHIỆM. Cho đến khi một ý tưởng vô tình vụt đến vào một buổi tối. Chỉ tiếc một điểu là nó chưa gặp thời. Mọi người dường như khá lạ lẫm với nó. Vậy khác gì sẽ giết nó chết khi nó còn chưa kịp lớn! Nếu nói không vì lợi nhuận thì cũng thấy buồn cười.. Nhưng cũng tùy. Còn đối với mình, lợi nhuận phải dựa trên nền tảng của sự gắn bó, tín nhiệm... gọi chung cho "cái thứ" ấy là cảm giác, cuối cùng là tình cảm. Cho đến bây giờ, tạm gọi sự chuyển hướng này là một quyết định TƯƠNG ĐỐI chính xác.
   Điều làm mình không ngờ nhất là trở thành một "GIÁO VIÊN NGHIỆP DƯ". Tại sao lại là nghiệp dư, mình cũng chưa hiểu. Ngay cả tại sao mình lại có những quyết định đó, mình cũng không hiểu. Từ lúc nhỏ, thề sống thể chết với tụi bạn: "Tao sau này nhất định không làm giáo viên dù có thất nghiệp!". Bây giờ nghĩ lại mà thấy buồn cười cho cái lời thề của đứa "con nít" :). Ban đầu chỉ là xuất phát từ tấm lòng, chỉ muốn giúp các em nhỏ được học chữ, được vui vẻ như đám bạn tại trường gần xóm trọ của chúng. Đó là khi mình đến với Sở Thùng, đến với Nhân Ái. Rồi sau đó, sự quấn quýt và gắn bó cứ vô tình ập đến mà thôi, không cản được. Sau đó là nhận lời hỗ trợ cho chương trình GD của Cô. Từ lúc mình nhận lời cô, mình đã đủ lớn để cảm thấy sự đau nhứt khi bị kim châm. Đã từng tự hứa với lòng sẽ không nhờ đỡ, sẽ không làm việc nơi người quen. Một khi sự việc xảy ra, tất yếu sẽ căng thẳng, áp lực rồi mệt mỏi. Bản thân sẽ tự ép mình làm việc (ngay cả những việc mình chưa hề đụng chạm tới) để tránh đi 2 từ "THẤT VỌNG". Biết vậy nhưng vẫn đồng ý, chỉ vì một lý do đơn giản - mình thích phong thái và con người của cô. Rồi sau đó chín chắn suy nghĩ, thích không thôi, đủ động lực hay không? Chưa kịp hối hận thì lý do liên quan đến kinh nghiệm và được học hỏi đã lôi kéo. Thế là đâm đầu. Đúng như những gì mình nghĩ, căng thẳng thật... nhưng lại vui vui và hứng thú. Khóa học kết thúc, không biết có đủ để kết luận là mình yêu quý công việc này hay không mà nhiều lúc nhớ tụi nhỏ, nhớ cô, nhớ mọi người, nhớ công việc hàng ngày đến phát khóc. Cả tháng trời đầu óc cứ luẩn quẩn. Cho đến hôm nay được gặp cô (chứ không phải những khi trước chỉ nhìn thấy sau lưng) mới phát hiện.. mình đã "tỉnh táo" hơn. Chỉ là rất phấn khởi. Vậy mà mình lại cứ tạo khoảng cách (dù sao mình vẫn muốn được mọi người (với bạn bè, đặc biệt là với THẦY - người đã cho em bài học lớn) công nhận mọi thứ mình làm là do mình, là tự mình chứ không phải là nhờ vả hay do mối quan hệ... )! Cho đến bây giờ, tạm gọi những bước đi này (suy cho cùng) là một quyết định TƯƠNG ĐỐI chính xác.
---
   Những thay đổi, những quyết định của mình, đến bây giờ, sự may mắn mới được mình cảm nhận. Có thể với nhiều người, mình là một đứa không kiên định, không rõ ràng,... nhưng đối với mình, đó là sự va vấp, là kinh nghiệm. Mọi quyết định và thay đổi của mình luôn là không quá trễ - thật sự rất may mắn.
Vẫn là câu nói đó: Sống không phải bằng kinh nghiệm của người khác. Nó phải do chính mình tích lũy (dù thế nào đi nữa)


RỐI

Đầu óc mấy ngày nay lại lung tung, rối rắm. Có lẽ vì rảnh quá, nhàn quá. Cảm thấy cuộc đời thật phí phạm. Rồi tương lai sẽ như thế nào? Đâu là nơi dừng chân thật sự khi những con sóng nhỏ cứ vô tội vạ ập đến làm cho thành cát được vun đắp trog lòg dần bị sụt lún? Làm thế nào vượt qua những sở thích, những ngang bướng, cố chấp để̉ đủ sức tạo nên ALW? Làm sao quên được những quá khứ đẹp đẽ rồi bắt đầu hành trình mới? Làm sao để  thôi nghĩ về những mối quan hệ mơ hồ với những người mà ta khôg biết.. trog lòng họ ta là gì?... Ngổn ngang quá!
---
Thiên Sứ, tối nay người vào giấc mơ của con đi! Con cần b! :-( con cần một điểm bắt đầu cho hành trình mới..

LAN MAN..

Sài Gòn.. mưa..
Ngồi ngắm nhìn những chú cá nhỏ bơi bơi trong bể mà lòng lâng lâng. Một chút ngu ngơ, một chút hiền lành, một chút yêu thương.. gắn liền với chúng. Không rõ vì sao chúng quan trọng với tôi một cách lạ kì. Nghĩ lại trong lòng vẫn còn ăn năn thật nhiều vì tối hôm mang về, vì sự bất cẩn của tôi mà để cho 2 trong số chúng bị chết đi; rồi hôm sau lại 1 chú nữa cũng chết (có lẽ vì chúng chưa quen nhau). Bây giờ còn lại 17 chú. Gọi là chú thôi, chứ nhưng mà tôi vẫn vui lắm vì trong này còn có những "cô" nữa, chúng sắp sinh ra những em cá nhỏ rồi! nhìn bụng chúng ngày một to ra mà lòng tôi nao nao. Có 1 chú khi mới mang về, chỉ có chút xíu thôi, nhưng hôm nay nhìn chú ta cũng mập mạp, đáng yêu như những anh, chị của mình vậy. Mỗi lần thay nước, chỉ có mỗi chú ta là khó chịu nhất. Phần thì tôi sợ chú ta nhỏ quá, tôi nhỡ tay sẽ rơi mất; phần thì chú ta cứ bám riết lấy cái thành nước, không chịu buông... vậy là tôi phải làm chú ta đau.
Tối hôm qua về, tôi đã cho các chú ta vào một không gian mới, có lẽ hơi chật hơn không gian cũ nhưng nhìn chúng bơi tung tăng hơn mọi khi nên có lẽ, chúng thích điều này.
---
Chiều nay tôi về mẹ. Không biết nói gì thêm nữa, dù rất gần, nhưng cứ mỗi lần về, tôi chỉ muốn ở lại mãi mà chẳng hiểu vì sao. Vì tình thương thì đơn thuần không phải lí do.
Có nhiều thứ tôi chẳng hiểu rõ về bản thân mình, nhất là về sự hòa nhập. Tại sao tôi không thể hòa mình vào tập thể? Tại sao tôi lại cứ muốn tách mình ra? Cứ nhìn thấy mọi người vui vẻ, nói chuyện với nhau, một khoảng trống trong lòng lại tự nhiên mở rộng.. tự nhiên tôi lại nghĩ về Thiên Sứ, nghĩ về mẹ.. rồi cả những người tôi từng quen.. Nó lớn dần, lớn dần và rồi thành..

LÀ TÔI

cóc con lạc lối

Giữa sự tĩnh lặng của màn đêm, một vài tiếng lách cách trên bàn phím của tôi đã hữu ý khẽ chạm vào nó, như cái sở thích "kỳ lạ" củ...

VÌ SAO BẠN TÌM ĐẾN?