????????????????????????

Tại sao, tại sao em lại buồn, lại thất vọng vì con người đó hả a? Tại sao? Con người đó có là gì của em đâu chứ! Người ta xúc phạm em bằng những lời lẽ mà có nằm mơ, em cũng không thể nào nghe thấy được. Vậy mà em chỉ biết cầm chiếc điện thoại, sững sờ như tính cách của một đứa con gái yếu đuối. Em không muốn khóc nhưng nước mắt cứ tràn. Là bạn bè mà, đã từng có những khoảng thời gian rất vui vẻ bên nhau, có cần thiết phải dùng những từ làm em đau như vậy!
Em phải làm sao để vượt qua những ngày như thế này đây anh?

CÓ LẼ, MỘT NGÀY NÀO ĐÓ, EM SẼ... NÓI TIẾNG YÊU ANH

Hôm nay nghe điện thoại của anh, em thấy vui; chẳng phải vì em đang mong đợi nó mà là vì em đã vô tình quên đi và niềm vui chợt hiện ra khi nhìn thấy số điện thoại anh hiện lên. Mấy ngày nay em vẫn cảm thấy rất áp lực dù em đã học được cách tự cân bằng cuộc sống của mình; em đã làm rất nhiều thứ. Hôm nay, tự nhiên em cảm thấy cần gặp một ai đó và em nghĩ đến anh... và... em không gọi. Em sợ là mình đang lợi dụng anh lúc em cần. Cũng như em nói, là vì em quá dứt khoát nên nhiều khi em khiến người khác vô tình lướt qua đời mình dù em không muốn thế, nhưng em phải làm sao. Em ước gì em yêu, em thất tình, em nghĩ đến anh hàng ngày nhưng sao em không làm được. Cô bạn em nói: Ai yêu em sẽ không bao giờ dám thổ lộ vì họ sợ, nói ra em sẽ từ chối quá thẳng thừng; người ta sợ cái lạnh lùng bên ngoài của em. Em cũng thấy thế và em cảm nhận được điều này ở một số người. Và em đã kể với cô bạn ấy mẫu người của em và rõ ràng, mẫu người ấy chính là anh.
Em khùng thật, em đang cố ép mình yêu anh!
Sao anh cứ mãi để em tựa vào?
Bạn em hỏi em có người yêu chưa và câu trả lời muôn thuở của em: "Có thì sao mà không có thì sao?", "Tao chưa có, mày tin không?". Nói xong rồi em tự cười mình.
Em sợ em mắc chứng tự yêu mình nhưng không phải, em vẫn ổn. Nhưng tại sao, đến giờ, em vẫn chưa yêu ai.
Người ngoài nhìn em như một đứa nhóc. Họ nhìn bề ngoài của em nhưng không biết bên trong em nghĩ gì. Họ không hề nhận ra "trong em là hai con người khác biệt" (anh nói thế) và em cũng nhận ra điều đó. Họ nghĩ em ngu ngốc, "thật thà", "cả tin",... em mặc kệ và chẳng có chút cảm xúc gì cả. Điều đó khiến họ khó chịu và nói em bảo thủ, cứng nhắc, không chịu thay đổi. Cũng buồn cười thật.
Em đang sống cuộc đời của em với những giá trị mà em lựa chọn và em vui vì điều đó. Em biết là sai nhưng em vẫn làm, em nghĩ là không nên nhưng em vẫn nói,... vì đó là những gì mà em lựa chọn. Em biết là mình đang làm điều gì.
Bây giờ, em chỉ hi vọng những ngày căng thẳng thế này sẽ qua đi; Thiên Sứ của em sẽ cho em niềm tin, em tin điều đó. 

CHẶT

Thứ 4 ngày 22 tháng 01 năm 2014
hôm nay tôi tự hứa với lòng, rồi sẽ có một ngày tôi quay lại Hà Tiên, quay về ngôi trường Pháo Đài I, về với các học trò nhỏ thân yêu; quay về với Bạch Mai, với dòng sông yên ả. Khi đó, tôi sẽ khác bây giờ. Còn bây giờ, tôi phải vượt qua nỗi nhớ, qua quá khứ và cố gắng với thực tại.
HÀ TIÊN, PHÁO ĐÀI I, TẤT CẢ... SẼ Ở MÃI TRONG TIM.

ALW

NHỚ

Hai tuần... Hai tuần nhanh thật!
Cứ ngỡ Pháo Đài, Hà Tiên sẽ chẳng có gì để nếu kéo như cái cảm giác lạ lẫm ban đầu của mình khi đặt chân đến mảnh đất ấy. Và, cuối cùng,... không ngờ rằng, về đây mình lại nhớ đến vậy. Mình nhớ những tiếng chào của học trò khi chỉ vừa đặt chân đến cổng trường; nhớ cái Hội trường - nơi đầu tiên cả nhóm ngồi làm việc; nhớ cái thư viện - nơi có thể gọi là "thiên đường" của cả nhóm, nơi để hội họp, để nói chuyện, tán gẫu, để ăn trưa, để ngủ trưa, để làm việc,...; nhớ sự nhiệt tình của cô Hiệu trưởng; nhớ chị Giàu, chị Chi; nhớ những học trò nhỏ lớp 4A, 4B: Đại Lâm, Lyan, Khoa, Ngọc Châu; nhớ con đường đi bộ mỗi ngày đến trường; nhớ căn phòng, nhớ cái giường ngủ; nhớ cái lan can lộng gió rồi ngồi với tách cà phê nóng, nhớ mỗi khi họp nhóm rồi cả nhóm ngồi bàn tán với nhau; nhớ những khi nhóm cùng cô đi ăn chè rồi đi theo sau "bảo vệ" cô về tới tận khách sạn Hải Yến; nhớ những đêm cặm cụi làm báo cáo rồi ngái ngủ đến mức ôm lap ngủ chung; nhớ cái ngày cuối cùng luyến tiếc không dám ngủ,... Mình nhớ... nhớ đến không chịu nổi...
Biết đến khi nào mình mới học cách chấp nhận: Những điều như thế chỉ là sự kiện đi ngang qua cuộc đời mà thôi.

GIẬN?

Giờ này cũng đã khuya. Hôm nay em không vui. Nói thẳng ra, em không vui vì đứa bạn của em không tôn trọng em, em cảm thấy thể. Hình như là trên một lần. Khi điều này xảy ra... em tức giận (hình như đó là phản ứng nhất thời của em) sau đó em cố gắng kiềm chế bản thân để không tạo ra cãi vả giữa hai đứa. Em tự đặt câu hỏi: Em đã làm gì để nhận lại thái độ như thế? Tại sao lại là em?... Cuối cùng vẫn không có đáp án. Em cố gắng giữ lời hứa và thế là....Thật sự em không vui. Cả 2 ngày qua, em không hề vui.

Lại xa

Hôm nay trên xe buýt từ Bình Dương về thành phố em lại có cơ hội nghĩ mông lung. Chưa khi nào em cảm thấy mình vô dụng và bất lực như thế này; cũng chưa khi nào e nghĩ nhiều về mẹ như thế này. Em thấy thẹn với lòng mình. Cuối cùng rồi em cũng chốt lại với một lời thầm hứa khắc sâu vào tim. Em sẽ thực hiện lời hứa ấy đến khi nào em không còn nữa.
Hôm nay chúng ta gặp nhau. Anh ôm tạm biệt em với tư cách một người bạn. Cái cốc đầu của anh với câu nói: "Để đấy! Anh lo cho" tạo cho em cảm giác an tâm nhưng lại khiến em cảm thấy mình vô trách nhiệm. Em với anh, suy cho cùng, vẫn phải kết nối với nhau qua đứa con tinh thần ấy.
Giờ đã rất khuya rồi, em ngồi nghe Mariage D'amour - bản nhạc mà cả em và anh đều say đắm. Em nhớ lại cái lần em chơi bản nhạc này cho anh nghe, anh trêu em làm hỏng một kiệt tác; vậy mà sau đó anh cứ bắt em phải chơi lại bản nhạc này không biết bao nhiêu lần. :) Tính ra em lười thật, vì em mỗi chơi nhạc cho mình anh. Mà đến nhà anh, em chỉ thích mỗi chiếc đàn; và em biết rằng, anh rất cưng nó.
Người ta nói: Một cuộc tình chấm dứt nhưng kí ức về nó sẽ là mãi mãi, điều này quả thật không sai. Em là một đứa không nặng tình và nhiều khi em chẳng xem nó là gì cả; nhưng anh lại khác. Có lẽ vì thế mà anh mới chịu đựng được em; em trân trọng điều đó. Em chẳng biết phải làm sao với bản thân mình. Em có thể chịu trách nhiệm với mọi việc nhưng trừ chuyện liên quan đến tình cảm và đại loại thế. Nhiều lúc, em thầm cám ơn đời vì đã tạo ra em là một đứa con gái; còn nếu ngược lại, chắc em là một tên "Sở Khanh" không hơn không kém. Em chinh phục được người ta, cuối cùng em lại chán mà chẳng hiểu nguyên do. Em sợ chính bản thân mình. Từ trước đến nay, ngoài tình yêu với mọi người trong gia đình, người khiến em luôn mến, đó là cô. Anh biết điều đó; Còn đối với anh, cảm giác tội lỗi trong em rất nhiều vì hơn một lần, em thoáng cái suy nghĩ chán anh... Vì thế, em không muốn kéo dài mối quan hệ này để anh phải buồn vì một đứa như em. Nhưng... sao anh giống con thiêu thân vậy, đã biết em là thế, sao anh cứ lao vào? Tại sao? 

XOÁY

Là sao nhỉ? Hôm nay lại mông lung; Nhiều lúc muốn nói ra những việc mình đang phải làm với quỹ thời gian ít ỏi để cô, mọi người thông cảm nhưng lại không thể; không muốn giải thích dài dòng để tìm kiến sự đồng cảm; không muốn vi phạm nguyên tắc của bản thân. Thông cảm vì cái gì trong khi dự án này là do mình chọn, mình vì tư lợi, nó lại chẳng mang đến cho mọi người điều gì cả. Chừng nào dự án còn chưa xong, mình còn mệt mỏi. Cuối cùng cũng là do mình. Giờ mình biết làm sao để cân bằng mọi thứ. Đi để lại cho mọi người thì không yên tâm. Nhưng không thể ôm hết; càng không thể xuống ấy, vừa thực tập, vừa ôm nó... Thế nào anh cũng phải xoáy vào... trong khi mình đã nhận. Phải làm sao để thôi tự trách?!
...
Tự dưng một dòng suy nghĩ vụt qua - "có phải ta quá vô tình hay quá sắt đá và cứng nhắc, bảo thủ!". Ta có quyền gì làm người khác tổn thương.

LÀ TÔI

cóc con lạc lối

Giữa sự tĩnh lặng của màn đêm, một vài tiếng lách cách trên bàn phím của tôi đã hữu ý khẽ chạm vào nó, như cái sở thích "kỳ lạ" củ...

VÌ SAO BẠN TÌM ĐẾN?