nothing's gone forever, only out of place

Đó là một đoạn lời trong bản nhạc phim mà mỗi khi lòng tôi có vướng bận về một ai đó, một điều gì đó, tôi đều vỗ về trái tim bé bỏng của mình mà tự nhắc nhở mình như thế. Dẫu biết rằng mọi thứ không dễ dàng, rằng nhiều chuyện không như ý, rằng cuộc sống là như vậy, và dù câu hát ấy có xoa dịu được bao nhiêu, nỗi đau, sự mất mát vẫn ở đó, vẫn hiện diện, trong trái tim, trong trí óc, trong từng giấc mơ, trong từng hơi thở.

Hôm nay, khi nghe tin Mẹ của một người anh rất tử tế mà tôi vô cùng kính trọng trong công ty vừa qua đời, lòng tôi bỗng quặn lại. Chỉ vài ba năm thôi, sao nhiều nỗi đau, nhiều biến cố cứ dồn dập đến với người ấy như vậy! Họ cũng chỉ là một con người bình thường, cũng có trái tim, máu và nước mắt, sao lại chịu quá nhiều thử thách, khắc nghiệt và đắng cay...

Suy cho cùng, con người vốn nhỏ bé trước quy luật tự nhiên, trước sinh - ly - tử - biệt, nhưng "từ những nỗi bất lực, ta học cách trân trọng những gì mình có." Điều đó thay đổi hành trình sống, thái độ và cách sống của mỗi người. Tôi mong anh (và cả tôi với những điều quan trọng trong cuộc đời mình) sẽ bình tâm vượt qua. Khi ấy, tôi chỉ có thể bất lực mà tin tưởng rằng "nothing's gone forever, only out of place".

mỗi lựa chọn tạo nên cuộc đời...

Cách đây vài tuần, tôi cắm vài cành bồ ngót vào chậu cây khổ qua bé nhỏ nhưng kiên cường, cũng đã gần một năm. Tôi trồng em ấy không phải để ăn trái, mà chỉ để ngắm nhìn; không ngờ về sau, Puppy cũng nhờ đến những chiếc lá bé nhỏ ấy. Thế nhưng, điều tôi không ngờ đến là những cành bồ ngót lại ra lá mạnh mẽ, xanh tươi; nhưng khổ qua bé nhỏ thì lại dần khô héo.

Giờ đây, dưới cơn mưa rào nặng hạt của màn đêm, những chiếc lá bồ ngót rủ mình đón những hạt mưa, xanh mướt; cành khổ qua nằm im lìm bất động, héo úa. Phải chăng, đó là tự nhiên? Hay do sự hờ hững, vô tâm của lòng người, của chính tôi khi cắm những cành bồ ngót ấy vào chậu. Tôi không biết!... Không thể biết được mọi chuyện sẽ khác đi thế nào khi tôi lựa chọn khác đi. Nhưng có thể nào tôi sẽ lựa chọn khác đi nếu biết được chuyện gì sẽ xảy đến?

Tôi nhớ có lần dạy bài Tự do lựa chọn, tôi có phản hồi với Thầy về Lựa & Chọn chỉ bởi tiêu đề Thầy đặt tên "Tự do Chọn Lựa".

- Nhiều lắm! Lựa đi! Rồi Chọn một cái! hay

- Nhiều cái để Chọn lắm! Lựa đi!... rồi sao nữa? hay

- Chọn Lựa trong số này đi! Lựa Chọn trong số kia đi!... Người đời thích những điều chung chung như thế.

Nhưng cuối cùng, mọi thứ có còn thật sự quan trọng không khi có thể, chúng ta chỉ đang "ảo giác" về chính cuộc đời mình. Nếu thế thì ta chọn tin vào điều gì? Hay niềm tin khi đó chẳng qua chỉ là hiện diện của sự sợ hãi? Chúng ta sợ không có điểm tựa, chúng ta sợ một mình. Khi ta tin vào một điều gì đó, khi đó trong ta đã thấy được mặt trái của nó. Giáo dục không chỉ là khai trí, là con đường dẫn đến Tự do, nó còn là "biểu hiện cái mặt tồi tệ trong bản chất con người" (L.Tolstoi).

Một câu hỏi đôi khi làm tôi mơ hồ, có phải là tôi đã điên.
- (Albert Einstein).

in the dreams

Mỗi gần cuối ngày, trước khi nhẹ nhàng đưa mình vào một thế giới khác, tôi có thói quen "quét" lại ngày hôm ấy - tôi đã làm được gì, tôi gặp những ai, tôi/chúng tôi nói về điều gì... và thường xuyên, tôi cũng không quên dặn mình: nếu muốn thì hãy tìm cách. 

Người ta hay dặn nhau như thế. Nhưng với tôi mà nói, đó không phải tự dặn mình, đó là lời cam kết, và cũng là lý do cho tản mạn ngắn của cuối ngày hôm nay. Có thể dạo này hơi thêm chút việc, thêm chút bận tâm, nhưng sao nữa, muốn viết thì dành thời gian, tâm trí để viết thôi :) Ai cũng bận việc-quan-trọng-hơn của riêng mình, ai cũng đều vô số những lý do.

Dù thật - mơ, mơ - thật chẳng thể nào xác định rõ; cứ cho rằng hiện tại là thật, thì giấc mơ là một phần rất quan trọng trong cuộc đời tôi. Biết bao điều mà chỉ có giấc mơ mới đưa được tôi đến đó, dù chỉ trong thoáng chốc. Đó là những người tôi thương đã rời bỏ mà tôi không thể nào gặp được họ nữa; là những gì dở dang được tiếp nối; những cái ôm tạm biệt đầy luyến tiếc. Có khi chỉ đơn giản là được ngả mình trên đồng cỏ của tuổi thơ rồi lặng yên mà ngắm nhìn bầu trời, dưới ánh nắng chiều ấm áp. Thỉnh thoảng là những cuộc rượt đuổi không đầu không cuối hoặc là một điều gì đó không nỡ rời xa, cho đến khi choàng tỉnh bởi cơ chế sinh học của cơ thể. Đôi lần tìm về quá khứ hay nhìn thấy tương lai mà bản thân biết rõ rằng đó chỉ là mơ và ước rằng, giá như được đắm mình trong giấc mơ ấy thêm một lần nữa.

Quá nhiều sự kiện, quá nhiều cảm xúc như những thước phim. Và mọi thứ, đó là tầng sâu thẳm trong tâm hồn, nơi mà ngay bản thân ta khi tỉnh táo nhất cũng khó thể nào chạm tới. 
Tư tưởng tách rời chúng ta, những giấc mơ và đau khổ đưa chúng ta lại với nhau (Nhà soạn kịch Eugene Lonesco)

heart talk

 
Heart Talk: Poetic Wisdom for a Better Life
My rating: 5 of 5 stars

"Có tập thơ Con đường chưa đi của Emily Dickinson không chị?", tôi hỏi.
Rồi chị dẫn tôi đến kệ sách thơ, chỉ cho tôi 2 cuốn, một của Pushkin và một của Cleo Wade.

"Ồ, Pushkin!"^^, tôi nhớ đến Tôi yêu em mà tôi từng học trong chương trình phổ thông. Tôi rất thích bài thơ đó.

Rồi tôi lật từng trang sách của Heart Talk. Khi đó, tôi hồi tưởng về cuốn Đúng, mình có thể làm được (Nhã Hoàng tuyển chọn, 2006) mà tôi biết ơn vì một duyên lành nào đó mà tôi đã được đọc khi 18. Cuốn sách là một trong 2 cột mốc rõ ràng đã làm thay đổi những suy nghĩ trong tôi. Tôi mỉm cười với chính mình như vừa gặp tôi tuổi 18.

... Suy cho cùng,

Trong cái cuộc đời đôi khi với ta thật giống một vùng đất rộng lớn hoang vu không biển chỉ đường này, ở giữa tất tật những đường hội tụ ảo và những chân trời đã mất, ta những muốn tìm các điểm mốc, dựng ra một dạng sơ đồ để không còn cảm giác mình phải lèo lái vô hướng nữa. Thế nên, ta dệt những kết nối, ta cố biến những gặp gỡ chẳng may trở nên vững chắc hơn. (Patrick Modiano, Ở Quán Cà phê của tuổi trẻ lạc lối, 2007)

Tôi không định rò rỉ về nội dung của Heart Talk. Chỉ biết rằng nếu bạn trẻ nào may mắn đọc được nó, bạn sẽ biết cần bắt đầu từ đâu, dù bạn đang ở bất kỳ thời điểm nào của cuộc đời.

Bởi đơn giản, chưa bao giờ là quá muộn để bắt đầu.


View all my reviews

đời có bão giông?

"Đời là bể khổ".
Tham - Sân - Si thì khổ.
Thất vọng về một ai đó, một điều gì đó là Hy vọng, là Tham, là Khổ.
Con người vốn được lập trình sẵn cho những điều như thế. Vậy nên, mới có những người như hành giả TMT.

Tôi thì vẫn đang trong hành trình sống cuộc đời mình được tạo ra, không hướng về một lối sống hay chuẩn mực nào. Nhưng có khi, tôi không biết làm sao với nỗi thất vọng của chính mình, do mình tự nghĩ về, tự tạo ra. Phần lớn mọi thứ tôi làm vì bản thân tôi nhận thức được rằng, đó là tôi, chứ không phải ai khác kỳ vọng/yêu cầu. Hệ quả nay tốt mai xấu hay ngược lại và cứ thế biến đổi cũng đều là lựa chọn của tôi, trách nhiệm thuộc về tôi. Cứ thế, tự nhiên như hơi thở... Nhưng tôi, cũng có khi,

Tôi quên đi hơi thở...

Đó là khi tôi nhận ra, tôi cũng mong chờ rất nhiều sự phản hồi/hành động từ một ai đó mà tôi đã vô tình mưu cầu lúc nào không hay. Và sự vô tâm (có hoặc không chủ đích) từ họ khiến tôi thất vọng (rất nhiều). Và khi những cảm giác như vậy bước vào nội tâm bí ẩn của mình, tôi ý thức được rằng, tôi vẫn đang sống, phần cuộc đời mình được ban tặng. Tất nhiên, điều đó không đồng nghĩa với ý nghĩ rằng, chỉ cuộc đời tôi mới đáng sống, bởi ai cũng đều có cuộc đời của riêng mình, không bao giờ, không bao giờ giống nhau.

Và dù có chuyện gì xảy ra, tôi cũng chưa bao giờ thôi cảm thấy thú vị và tò mò về cuộc sống này...

Đó là Puppy (của hàng xóm) của tôi, không hiểu sao cô bé vẫn "mê" =)))) tôi nhiều đến như thế, kiểu một ngày dài đầy buồn bã của Py đều sẽ xua tan mỗi khi cô bé được chủ dắt qua phòng tôi và được gặp tôi;
Mỗi ngày trên đường đi làm, ngang qua công viên nhỏ của một khu phố, hình ảnh của 2 chú lớn tuổi ngồi đu đưa trên 2 cái xích đu với nụ cười thật sảng khoái, có chút hồn nhiên của tuổi ấu thơ trở lại cũng làm tôi bất giác nhoẻn miệng cười; bị chính mình phát giác điều đó, tôi lại cười thêm không dứt;
Trên chuyến xe từ BD trở về, tôi có cuộc trò chuyện cởi mở với một anh tài xế trung niên. Dù là người thích yên tĩnh để có không gian cho riêng mình trên mỗi chuyến xe, nhưng tôi dễ dàng trò chuyện và muốn nghe thêm nhiều hơn về anh tài xế ấy, bởi tôi nghe anh ấy nhắc đến "vợ". Anh bảo rằng, anh chạy xe để kiếm thêm, nhưng vợ anh lại lo lắng nên anh nói với vợ: "Vợ cho chồng chạy thử xem thế nào, không được thì cũng không sao mà!". Chỉ một câu nói ấy thôi, đã biết bao nhiêu tình cảm, phẩm chất của hôn nhân được thể hiện qua nó. Đó là sự yêu thương, tôn trọng, trách nhiệm và dễ thương. Anh ấy còn có một đứa con nhỏ học lớp 4, mỗi ngày đều chờ ba trở về rồi chạy ùa ra cửa, rồi đu lên cổ ba mà mừng rỡ; một người vợ luôn dặn chồng: "nếu chồng có mệt thì dừng lại nghỉ ngơi, có đói thì phải kiếm gì đó ăn, không được tiết kiệm mà nhịn đói"... Thế đấy! Đời người qua nhiều lần mộng mị, có người, có khi chỉ cần một cuộc sống giản dị như thế.

Tuổi mới năm nay của tôi cũng thật ấm áp bởi những người bạn, người đồng nghiệp, người anh, người chị, người thân yêu... những người khiến cho cuộc sống của tôi đầy bất ngờ, nhiều màu sắc và trên hết, tôi biết ơn thật nhiều vì chính họ đã góp phần khiến cuộc đời tôi được ban tặng trở nên đủ đầy và ý nghĩa hơn.

C'est la vie!

vùng an toàn

Nơi thật sự có bầu trời, gió, mây và màn đêm
Có những cảm xúc thật kỳ lạ.
Đôi khi ta quẩn quanh bên một điều gì đó, đơn giản vì đó là vùng an toàn.

Và vùng an toàn ấy có thật sự tốt hay không, có khi... lại chẳng cần hỏi. Bởi nếu thật sự để ý, ta sẽ nhận ra rằng, nhu cầu của con người là rất cơ bản, không cầu kỳ, phức tạp như ta vẫn nghĩ. Và làm gì để kiểm chứng? Câu trả lời lại càng đơn giản hơn, chỉ cần ta thật sự muốn tìm, mọi thư đều sẽ ở ngay trước mắt. Vậy nên không cần toan tính, chỉ cần sống tự do với chính mình.

"dọn sạch bàn"

Con chó mùa xuânCon chó mùa xuân by Patrick Modiano
My rating: 4 of 5 stars

Vẫn là một câu chuyện về một ai đó, một người nào đó đã từng neo đậu lại cuộc đời P, rồi sẽ lại đặt vào đó, trong tâm hồn, những điều có thể "tạo nên sự liền mạch trong cuộc đời" ông. Và lần này là Francis Jansen - một nhiếp ảnh gia diễn đạt sự im lặng, một phẩm chất mà ông sở hữu trong nghệ thuật cũng như trong cuộc đời; một người cố đưa mình vào "sự lãng quên do chính ông tạo ra và chủ tâm tìm kiếm"; người mà "sẵn sàng làm mọi điều để người ta quên ông đi". Không quá nhiều nhân vật, không dùng nhiều câu từ, bấy nhiêu thôi đã đủ để khắc họa những phẩm chất tạo nên cả hai con người.
Cuộc đời ta cũng vậy, bao nhiêu người đến rồi đi. Có những người cứ ngang nhiên bước vào cuộc đời ta rồi cứ thế mà rời đi, không một lời tạm biệt. Có chăng chỉ là những hoạt động, lời nói, cử chỉ,... khác một chút với mọi ngày, để rồi khi họ đã biến mất, ta mới ngồi cô đơn nơi chốn cũ, lặng lẽ mà nghiệm ra. Không có gì đáng trách, vì đó cũng là lẽ tự nhiên.
Cũng có khi, đến cuối cùng rồi ta cũng nhận ra, "tôi chẳng còn là gì nữa" sau một cơn buồn ngủ thiu thiu như Patrick, hoặc "chẳng còn biết mình là ai nữa" như Jansen... Nếu thật sự như thế, nỗi buồn nào rồi cũng vơi.
Chuông rung, tay buông thõng, chẳng ai đến đây đâu,
Chuông rung, những cửa mở, nỗi cuồng được tan biến.
Mọi con chó đều buồn chán
Những lúc chủ chúng bỏ đi.
- Paul Éluard
View all my reviews

LÀ TÔI

cóc con lạc lối

Giữa sự tĩnh lặng của màn đêm, một vài tiếng lách cách trên bàn phím của tôi đã hữu ý khẽ chạm vào nó, như cái sở thích "kỳ lạ" củ...

VÌ SAO BẠN TÌM ĐẾN?