Lòng vòng rồi lại lòng vòng.. chữ trong đầu thì cứ quanh quẩn mà tôi chẳng biết bắt đầu từ đâu và phải nhập đề như thế nào. Mọi thứ cứ rối tung lên trong đầu.
Càng trưởng thành, tôi càng nhận ra được nhiều thứ, những thứ mà từ trước đến nay tôi còn cho rằng: Còn lâu mới đến lượt mình trải nghiệm (nực cười..). Bây giờ thì đủ nhận thức và hiểu biết để nhìn thấy những thứ mình được học, những gì mình được dạy hình như hơi xa vời thực tế.
Hằng ngày đi học nhìn thấy những anh Cảnh sát giao thông ngoài đường lòng tôi luôn tự hỏi: nếu người ta hỏi bạn làm nghề gì và câu trả lời là cảnh sát giao thông thì sao nhỉ? Tôi sẽ nhận lại sự kính phục của người đời hay bị cái nhìn khinh miệt ném vào?
Còn trong cuộc sống, muốn giải quyết những việc lớn thì phải đi từ những cái nhỏ cũng giống như phải hoàn thành được nhiều mục tiêu nhỏ thì mục đích lớn mới được thực hiện. Vậy mà thực tế hiện nay thì trộm - cướp hoành hành, chúng hoạt động một cách công khai với quy mô trải đều mọi ngóc ngách. Những lần đi xe buýt là những lần lo lắng, lo lắng cho bản thân, lo lắng cho người khác. Nhìn thấy người khác bị móc túi cũng không ai dám lên tiếng; ngay cả bản thân bị cũng không dám chống cự. Cũng đúng thôi! Làm sao chống cự khi 2 bên là 2 người đàn ông sẵn sàng "hộ tống" bạn khi xuống xe! Tuy nhiên thì những việc mà chúng ta cho là nhỏ và cần giải quyết ngay ấy thì với cái nhìn vô cùng "khách quan" của các cơ quan chức năng, nó lại biến thành những chuyện vô cùng lớn lao hoặc tệ hơn nữa là... không đáng giải quyết.
Đấy là cuộc sống thường ngày thôi còn chuyện trong sách vở thì có thể hơn thế. Cờ Trung Quốc in trên sách trẻ em, Lý Thường Kiệt đánh tan quân Nam Hán trên sông Bạch Đằng hay hơn nữa là những hình ảnh quảng cáo nội dung "người lớn" được in một cách công khai trên băng đĩa dành cho trẻ,... Ấy vậy mà sự kiểm soát của các cơ quan chức năng về giáo dục dường như bị lu mờ và kiếm kém rõ rệt ngay từ khâu kiểm định.
Vậy, điều gì dẫn đến những hệ lụy trên? Cảnh sát giao thông bị người dân xem thường, trộm cướp công khai hoạt động, chất lượng giáo dục bị biến tướng,... Cá nhân tôi cho rằng, điều này xuất phát từ chính bản thân những đối tượng trên. Nếu CSGT phạt đúng người, đúng tội và không tham hối lộ thì làm gì có chuyện mỗi lần bị tuýt còi thì các bác tài nói rằng: "Đi tong ba bốn trăm rồi" hay người dân sẵn sàng nói những câu như: "Bao nhiêu?", "Em chỉ còn bấy nhiêu thôi",... Nếu người dân sẵn sàng bảo vệ nhau khi đi xe buýt thì có thể chỉ có một, hai hoặc ba trường hợp đáng buồn xảy ra với một số người và khi đó bọn móc túi sẽ khó có cơ hội hoành hành nữa. Hay nếu ngành Giáo dục thực hiện các công tác kiểm tra, đánh giá trước khi xuất bản và không lơ là thì làm sao sách "xấu" có thể ra đời để làm hại tương lai trẻ thơ được,...
Mọi thứ đều có nguồn gốc. Chung quy lại, nếu chúng ta là người có trách nhiệm, có ý thức và sự tự giác thì bản thân mình sẽ được đề cao và mọi tệ nạn sẽ được đẩy lùi.
Càng trưởng thành, tôi càng nhận ra được nhiều thứ, những thứ mà từ trước đến nay tôi còn cho rằng: Còn lâu mới đến lượt mình trải nghiệm (nực cười..). Bây giờ thì đủ nhận thức và hiểu biết để nhìn thấy những thứ mình được học, những gì mình được dạy hình như hơi xa vời thực tế.
Hằng ngày đi học nhìn thấy những anh Cảnh sát giao thông ngoài đường lòng tôi luôn tự hỏi: nếu người ta hỏi bạn làm nghề gì và câu trả lời là cảnh sát giao thông thì sao nhỉ? Tôi sẽ nhận lại sự kính phục của người đời hay bị cái nhìn khinh miệt ném vào?
Còn trong cuộc sống, muốn giải quyết những việc lớn thì phải đi từ những cái nhỏ cũng giống như phải hoàn thành được nhiều mục tiêu nhỏ thì mục đích lớn mới được thực hiện. Vậy mà thực tế hiện nay thì trộm - cướp hoành hành, chúng hoạt động một cách công khai với quy mô trải đều mọi ngóc ngách. Những lần đi xe buýt là những lần lo lắng, lo lắng cho bản thân, lo lắng cho người khác. Nhìn thấy người khác bị móc túi cũng không ai dám lên tiếng; ngay cả bản thân bị cũng không dám chống cự. Cũng đúng thôi! Làm sao chống cự khi 2 bên là 2 người đàn ông sẵn sàng "hộ tống" bạn khi xuống xe! Tuy nhiên thì những việc mà chúng ta cho là nhỏ và cần giải quyết ngay ấy thì với cái nhìn vô cùng "khách quan" của các cơ quan chức năng, nó lại biến thành những chuyện vô cùng lớn lao hoặc tệ hơn nữa là... không đáng giải quyết.
Đấy là cuộc sống thường ngày thôi còn chuyện trong sách vở thì có thể hơn thế. Cờ Trung Quốc in trên sách trẻ em, Lý Thường Kiệt đánh tan quân Nam Hán trên sông Bạch Đằng hay hơn nữa là những hình ảnh quảng cáo nội dung "người lớn" được in một cách công khai trên băng đĩa dành cho trẻ,... Ấy vậy mà sự kiểm soát của các cơ quan chức năng về giáo dục dường như bị lu mờ và kiếm kém rõ rệt ngay từ khâu kiểm định.
Vậy, điều gì dẫn đến những hệ lụy trên? Cảnh sát giao thông bị người dân xem thường, trộm cướp công khai hoạt động, chất lượng giáo dục bị biến tướng,... Cá nhân tôi cho rằng, điều này xuất phát từ chính bản thân những đối tượng trên. Nếu CSGT phạt đúng người, đúng tội và không tham hối lộ thì làm gì có chuyện mỗi lần bị tuýt còi thì các bác tài nói rằng: "Đi tong ba bốn trăm rồi" hay người dân sẵn sàng nói những câu như: "Bao nhiêu?", "Em chỉ còn bấy nhiêu thôi",... Nếu người dân sẵn sàng bảo vệ nhau khi đi xe buýt thì có thể chỉ có một, hai hoặc ba trường hợp đáng buồn xảy ra với một số người và khi đó bọn móc túi sẽ khó có cơ hội hoành hành nữa. Hay nếu ngành Giáo dục thực hiện các công tác kiểm tra, đánh giá trước khi xuất bản và không lơ là thì làm sao sách "xấu" có thể ra đời để làm hại tương lai trẻ thơ được,...
Mọi thứ đều có nguồn gốc. Chung quy lại, nếu chúng ta là người có trách nhiệm, có ý thức và sự tự giác thì bản thân mình sẽ được đề cao và mọi tệ nạn sẽ được đẩy lùi.