"Chúng ta chẳng ai thoải mái với những giải pháp bừa bãi, những mối quan hệ lỏng lẻo". Đúng thế!
Hôm qua, một người chị đồng nghiệp cũng nói tương tự như thế với tôi. Tất nhiên, tôi đồng ý, và cũng tất nhiên, đó là nhất thời vì, mọi thứ luôn là tương đối với tôi.
Giấc mơ sáng sớm hôm qua đúng là cơn mộng mị, vẫn những con người ấy xuất hiện. Với tôi mà nói, họ đã là quá khứ, những quá khứ xa vời mà tôi không phải đau đáu khi nghĩ về nhưng họ lại bước vào giấc mơ tôi một cách lạ lùng, sự đuổi bắt, khung cảnh u tối... 

Lại...

Đã một tuần, nhanh quá!Hơi tham lam nhưng vẫn như mọi khi, tôi ước mình có thể... Tính ra thì đã quá nhiều giai đoạn trong đời "Tôi muốn tắt nắng đi... Tôi muốn buộc gió lại" và chắc ai cũng ít nhất một lần như thế...
Không biết nữa... Hôm nay cũng là đêm cuối. Tôi sợ, thật sự rất sợ những cảm giác hạnh phúc đó qua đi hay thậm chí chỉ là tạm thời vụt mất.
Một tuần đã thật nhiều niềm vui, đã có rất nhiều những nụ cười. Những đứa cháu của mình rất ngoan, chăm chỉ, hiền lành và thông minh theo cách của chúng. Ông ngoại, bác 4 đều khỏe mạnh và cũng luôn nở nụ cười. Cu Bi cũng về thăm nhà sau 2 năm đi học ở Nga, và tất nhiên, dì 6 rất vui vì chuyện này. Tối nay dì đến nhà thăm mình và Bi Hải (vì chiều qua mình về mà không có dì ở nhà). Cả nhà đã ngồi nói rất vui vẻ, cười mà muốn lăn đùng cả ra, từ chuyện Mẹ không thể nào nhớ nổi giờ sinh của mình, lại còn nhầm cả thời gian mất của Người đến việc mình và dì 6, anh 3 chọc Mẹ giống ông ngoại như đúc; rồi dì 6 cũng kể về thời gian sinh bé Ly và cu Bi. Một buổi tối thật ấm cúng.
...
Không biết nữa, mình sẽ rất nhớ nhà, rất nhớ!!!

...

Thử nhiều lần tôi cảm nhận, tôi đặt mình vào trong họ, vào trong những cảm xúc bức bối cùng cực, những đường cùng ngõ cụt để thấu được những cảm xúc ấy, nhưng khó, tôi không thể nắm bắt trọn vẹn, có thể vì tôi chưa đủ từng trải, chưa đủ khả năng để làm thật trọn vẹn việc đó. Điều tôi có thể biết được là họ có lí do cho những hành động bốc đồng, nông nổi thậm chí cực đoan của mình, và có lẽ, tôi giận bản thân mình đã không thể làm gì để giúp họ, những người tôi yêu thương.
Quên đi là chuyện không bao giờ dễ dàng... Lời tạm biệt đã không thể nói ra thì làm sao để quên. Tôi cứ nghĩ bản thân mình đã dày dạn với những cuộc chia tay, những chuyến đi từ Mẹ, từ chị, từ bạn, từ những người tôi yêu thương nhưng càng ngày tôi càng nhận ra, chỉ là ảo tưởng. Tôi sợ gặp lại rồi lại chia xa, một vòng tròn luẩn quẩn nên tôi trốn tránh, bất kể ai nói gì cũng được, là vô tình, là máu lạnh... tôi đều chấp nhận, vì những lời nói đó còn tốt hơn việc chính tôi tự dày vò cảm xúc của mình.
Là một kẻ tin vào khoa học và sống lí trí nhưng không kém "ngộ" đời, tôi tin vào những gì xảy đến đều có lí do của của chính nó, rằng vì cớ gì nó tồn tại, vì cớ gì nó thành như thế. Nhưng tôi ghét mình cứ mãi nghĩ về những điều ấy, dù rằng tôi biết chắc một điều, thời gian sau, tôi sẽ quên sạch sẽ, rằng mọi thứ chỉ là tạm thời, là cảm xúc thoáng qua.
Tôi nhớ nhiều về điều đó, trong cả những giấc mơ...
Đôi khi một điều ước ngớ ngẩn và ngu ngốc thoáng qua, ước rằng đừng sống như thế!

LÀ TÔI

cóc con lạc lối

Giữa sự tĩnh lặng của màn đêm, một vài tiếng lách cách trên bàn phím của tôi đã hữu ý khẽ chạm vào nó, như cái sở thích "kỳ lạ" củ...

VÌ SAO BẠN TÌM ĐẾN?