Thử nhiều lần tôi cảm nhận, tôi đặt mình vào trong họ, vào trong những cảm xúc bức bối cùng cực, những đường cùng ngõ cụt để thấu được những cảm xúc ấy, nhưng khó, tôi không thể nắm bắt trọn vẹn, có thể vì tôi chưa đủ từng trải, chưa đủ khả năng để làm thật trọn vẹn việc đó. Điều tôi có thể biết được là họ có lí do cho những hành động bốc đồng, nông nổi thậm chí cực đoan của mình, và có lẽ, tôi giận bản thân mình đã không thể làm gì để giúp họ, những người tôi yêu thương.
Quên đi là chuyện không bao giờ dễ dàng... Lời tạm biệt đã không thể nói ra thì làm sao để quên. Tôi cứ nghĩ bản thân mình đã dày dạn với những cuộc chia tay, những chuyến đi từ Mẹ, từ chị, từ bạn, từ những người tôi yêu thương nhưng càng ngày tôi càng nhận ra, chỉ là ảo tưởng. Tôi sợ gặp lại rồi lại chia xa, một vòng tròn luẩn quẩn nên tôi trốn tránh, bất kể ai nói gì cũng được, là vô tình, là máu lạnh... tôi đều chấp nhận, vì những lời nói đó còn tốt hơn việc chính tôi tự dày vò cảm xúc của mình.
Là một kẻ tin vào khoa học và sống lí trí nhưng không kém "ngộ" đời, tôi tin vào những gì xảy đến đều có lí do của của chính nó, rằng vì cớ gì nó tồn tại, vì cớ gì nó thành như thế. Nhưng tôi ghét mình cứ mãi nghĩ về những điều ấy, dù rằng tôi biết chắc một điều, thời gian sau, tôi sẽ quên sạch sẽ, rằng mọi thứ chỉ là tạm thời, là cảm xúc thoáng qua.
Tôi nhớ nhiều về điều đó, trong cả những giấc mơ...
Đôi khi một điều ước ngớ ngẩn và ngu ngốc thoáng qua, ước rằng đừng sống như thế!