Chúng ta có rất nhiều việc cần làm trong ngày và chúng ta cũng biết cách sắp xếp chúng; còn nếu không biết, thì đơn giản thôi, chúng ta học (nếu muốn). Nhưng con người lại không phải cỗ máy, cứ lúc nào cũng phải sắp xếp, phải nguyên tắc, phải kỷ luật với bản thân, có khi chúng ta chỉ cần một ngày nhẹ nhàng trôi lơ lửng hay bồng bềnh... tùy cảm xúc, có thể, ấy gọi là cân bằng. Đôi chân đi hoài sẽ mệt, cần nghỉ ngơi; đôi tay nắm hoài rồi cũng mỏi, cần thả lỏng; đôi mắt mở hoài thì phải chớp/nhắm một lúc, để điều tiết... Bởi vậy, trong những thứ tưởng chừng vô hạn cũng cần có giới hạn của nó, cái giới hạn tạo nên sự vô hạn.
Dạo gần đây tôi hay lười viết dù mỗi ngày đều có vô vàn những suy nghĩ, ý tưởng nảy nở, nhưng có khi tôi bảo để đó, tối rồi sẽ định hình nó lại; rồi có những thứ quan trọng hơn nhưng tôi cũng viết vội vào onenote rồi quên mất bởi những công việc trước mắt hay đơn giản chỉ vì lúc đó tôi đang hơi mệt. Đấy là sự trì hoãn. Như mọi điều khác, cảm giác lo lắng, sợ hãi hay mệt mỏi cũng có hai mặt của nó, đó vừa là sự báo động cho cơ thể nhưng cũng là những quả tạ nặng nề khiến chúng ta không/chưa muốn bước tiếp. Tôi nhận ra rằng, mỗi chúng ta đều như những đứa trẻ chưa chịu trưởng thành, điển hình là việc không chịu chấp nhận thực tại.
Ta muốn cuộc sống phải như những gì ta nghĩ. Ta nuông chiều bản thân đắm chìm trong những cuộc vui, những mối quan hệ tạm bợ, hời hợt và đầy nông nổi nhưng lại không chịu ý thức rằng, ta sẽ phải trả giá bằng chính những mối quan hệ chân chính cần vun đắp với gia đình, tình yêu, tình bạn chân chính hay bằng khoảng thời gian ít ỏi của cuộc đời. Ta từ chối đưa ra những quyết định cho chính mình mà không hề ý thức được rằng, sự từ chối ấy đã là một quyết định lớn lao và trọng đại trong cuộc đời mình, nó chính thức mở màn như một lời tuyên bố trịnh trọng với cả thế giới rằng hãy tùy ý sắp xếp cuộc đời tôi nếu muốn... Rồi có khi ta lại tuyên bố những điều đao to búa lớn hay vỗ ngực đầy tự hào với những gì mình thấy, mình làm rồi sống mãi trong đấy nhưng ta đâu có ý thức được rằng, những việc đấy chỉ như những hạt cát bé nhỏ chìm sâu dưới đáy đại dương kia.
Mấy hôm nay tôi thường hay nói chuyện với cháu trai của tôi đang là sinh viên năm hai về những lựa chọn của cậu, từ việc đơn giản nhất như ăn uống đầy đủ và uống thuốc nếu ốm cho đến những việc lớn hơn (với cậu) như thỏa thuận lại địa điểm, công việc cụ thể cho thời gian hai tháng thực tập, thời gian học quân sự (vì năm ngoái cậu đã không học) sau tết hay trong hè... Tôi hướng dẫn cậu cách cậu có thể nói, có thể làm và hệ quả của nó nhưng hơn hết, tôi luôn nhắc nhở rằng cậu đã lớn, cậu có toàn quyền cho cuộc đời của mình và tự chịu trách nhiệm với mọi thứ xảy đến, đừng sống dựa giẫm hay để người khác quyết định thay cho cuộc đời mình. Cậu bảo cậu hiểu và tôi cũng biết rằng, có thể, (có lúc) cậu sẽ ngầm trách tôi nhưng dù có làm gì đi nữa, tôi cũng luôn mong rằng những người xung quanh tôi, đặc biệt là những người thân thiết của tôi tốt hơn mỗi ngày.
Đến nay đã gần hai tuần kể từ khi ngoại tôi bệnh và nằm viện. Nhưng cách đây hơn 1 tuần trở về trước tôi đã rất bực mình với cách suy nghĩ của các dì, kể cả Mẹ tôi về việc chuẩn bị sẵn tinh thần để ngoại đi xa hay xót khi thấy ngoại cực khổ lúc đau ốm nên... Là con cháu, tôi không thể nói nặng lời nhưng tôi luôn cố gắng thể hiện để mọi người biết rằng, ai cũng cầu mong được sống và đối với ngoại thì bản thân những người chăm sóc cần phải có niềm tin vào một ngày ngoại có thể khỏe mạnh trở lại hay đơn giản hơn, hãy chăm sóc ngoại một cách tận tâm nhất, tốt nhất như ngày cuối cùng mình được trả hiếu.
Đời người nói ngắn không ngắn, nói dài không dài vì nó phụ thuộc vào cách mà mỗi người sống nhưng được sống đã là một điều tuyệt vời.


