LÃNG QUÊN

Cuộc sống tươi đẹp chính vì nó đa dạng, đầy sắc màu, hy vọng và tình yêu. Người ta bảo, lý do để sống cũng chính là lý do để chết, cũng chính vì vậy, cuộc sống ban cho ta nhiều điều nhưng ta cũng phải lắm khi vật vã với chính nó. C'est la vie!
Ngày hôm nay là ngày gì chẳng rõ, một số việc khó chịu cùng kéo đến khiến tôi cảm thấy cảm xúc bản thân không ổn định, lúc vui, lúc bực bội, lúc hờn dỗi,... Ừ thì... giá như ta hiểu cho nhau một chút thì sẽ nhiều điều tốt đẹp hơn, ấy vậy mà...
Cảm giác khó chịu nhất ngày hôm nay chính là khi phát hiện ra sự hụt hẫng của thứ gọi là lãng quên, thì ra có những người quên nhau nhanh đến thế. Chính vì sợ cảm giác mất mát nên họ cố níu kéo để được cảm thấy yên tâm. Khi đã xác định được sự tồn tại đó là chắc chắn, họ lại lãng quên và chỉ để đó khi bản thân họ bị cảm giác thiếu thốn, nhớ nhung làm khó chịu tâm hồn, họ lại kết nối. Có thể nhiều người sẽ phủ nhận nhưng đó hầu như là điều trong ai cũng tồn tại. Ước gì đừng nhẫn tâm với nhau đến thế. Và với chính ta, con người dù có hiểu "luật chơi" đến đâu nhưng khi bị cuốn vào vòng xoáy ấy cũng không dễ dàng gì dứt ra khỏi cảm giác khó chịu khi được xem là "dự bị". Rồi sao? Cũng phải mở lòng và đón nhận để nó qua nhanh rồi mọi thứ sẽ xác lập lại trạng thái nó cần tồn tại.
Cảm giác vui nhất ngày hôm nay không có, mà nếu có thì là cuộc gọi điện từ cậu bạn đang (chắc là) xù đầu, vật vã, hay "sml" - từ cậu ấy dùng với công việc mới. Cầu chúc cho mọi việc tốt lành và thuận lợi nhất có thể đến với cậu bạn ấy. Mình tin rằng, mọi sự nỗ lực của con người đều sẽ được đáp trả xứng đáng.

SỐNG KHÁC BIỆT



Trong phim Lucy tôi đã xem gần đây, có một kết luận khiến tôi suy nghĩ dù không mới - thời gian là thước đo chuẩn xác nhất cho mọi vấn đề.

Thoạt nghe có thể hầu như ai cũng giống tôi nghĩ rằng, đúng rồi, điều này xưa như Trái Đất, nhưng họ rồi cũng sẽ ngạc nhiên ở cách lý giải nó trong bộ phim. Có những thứ chúng ta nghĩ rằng, đưa nó vào một khuôn khổ, cho nó điều nó cần,... thì sẽ chính xác là như vậy. Đó là một sự thờ ơ, lạnh lùng và không cảm xúc. Nếu nghĩ rằng một đứa trẻ lớn lên chỉ cần lo đủ điều kiện vật chất, cho nó tình thương, cho nó một ngôi trường giáo dục hàng đầu,... thì tương lai nó sẽ thành công và thành nhân thì liệu có đơn giản quá chăng! Vậy phải yêu thương theo cách như thế nào, phải làm sao để biết được ngôi trường đó là tốt, làm sao để biết rằng đó là một con búp bê hay chiếc xe đồ chơi mà đứa bé thích,... chúng ta có dành thời gian hàng giờ để suy nghĩ về những điều đó? Rồi sẽ có những người nói rằng, tình yêu thương là bản năng và tự người làm ba mẹ sẽ biết rằng con trẻ cần gì và đáp ứng đúng thứ nó cần. Đó là tình yêu độc đoán!
Cuộc sống này đôi lúc, đúng, tôi nói rằng chỉ đôi lúc khắc nghiệt khi chúng ta đương đầu với nó, bởi tôi nghĩ cuộc sống là cân bằng, mất thứ này nhưng được thứ kia, điều gì cũng có cái giá của nó cũng như câu nói được đúc kết qua hàng ngàn những kiến thức, những tinh hoa của nhân loại: Không có bữa trưa nào miễn phí! (No free lunch!). Chính những lúc khắc nghiệt ấy tạo nên sự khác biệt ở mỗi người và khiến mỗi người đều trở nên đặc biệt. Vậy nên, tại sao chúng ta cứ phải cố tình khác người khi bản thân mỗi điều chúng ta đương đầu đã là khác nhau, cách chúng ta giải quyết vấn đề cũng là khác nhau; có chăng, chúng ta vẫn chưa hiểu thế nào là khác biệt.
Tôi - một con người ở tuổi 27 vẫn đang loay hoay giữa cuộc đời, vẫn đang trong hành trình hiểu, khám phá chính bản thân, chính cái tôi kiêu hãnh của mình. Cũng giống như tôi, nhưng có người đi nhanh hơn, hiểu bản thân họ nhiều hơn; những cũng có người vẫn loay hoay, vẫn hoài nghi về cái gọi là đích thực, về đích đến cuối cùng. Tôi chưa bao giờ xem điều gì đó xảy đến trong cuộc đời mình là mãi mãi, là luôn như vậy, rằng người này dành cho mình, rằng thứ vật chất này là của mình; rằng tình yêu này mãi mãi... Hơn tất thảy mọi thứ, tôi chỉ cầu mong mình đủ bản lĩnh và sáng suốt trong tâm trí để tìm hiểu và khám phá hành trình sống này và đương đầu với những điều tạo nên sự khác biệt của cuộc đời tôi. Và tôi cũng hiểu rằng, một hoài bão lớn lao, một gia tài đồ sộ hay bao nhiêu mối tình cũng không tạo nên giá trị cao cả của một đời người. Hãy hình dung về một Tách Cà phê, Cuộc sống là Cà phê; tiền bạc, địa vị xã hội... là chiếc Cốc, nó chỉ là công cụ để chứa đựng Cà phê (Cuộc sống) chứ không thay đổi hay quyết định chất lượng Cuộc sống (Cà phê) mà chúng ta đang sống. Và, tôi vẫn đang trong hành trình ấy, hành trình tạo nên hương vị cà phê của riêng mình, bất kể chiếc Cốc của tôi đang bằng chất liệu gì chăng nữa.

Ngày hôm nay của tôi cũng là một giọt cà phê nồng nàn trong chiếc Cốc ấy. Cám ơn buổi trưa vui vẻ và có nói như thế nào cũng không hết chuyện với chị H và chị L; suýt nữa là chúng tôi đã không gặp được nhau. Cám ơn những nỗi lo lắng, bận tâm hay những câu chuyện vui từ anh Đ, chị Y đã gọi và nhắn cho tôi hình ảnh của Bò sữa, nhờ những điều nhỏ nhặt như thế mà chúng tôi có cơ hội tâm sự và là chỗ dựa tinh thần cho nhau.
Cám ơn vì đã làm cho cuộc sống của tôi mỗi ngày đều ý nghĩa.

chút suy tư về quá khứ gần

Trời hôm nay mưa dầm không dứt. Nó khiến tôi nhớ đến bản radio tôi từng nghe từ rất lâu, đến giờ tôi vẫn cảm thấy đượm buồn và trầm tư mỗi lần nhớ về những câu từ trong Radio ấy của Ivy & Nu - "Đôi khi mưa về như thế".
"Sài Gòn mưa làm tôi nghĩ đến ngày sau, trong những chuyến hành trình vội vã nào đó của cuộc đời, bản thân có vô tình đánh mất một điều gì đó rồi phải nuối tiếc để mà 'giá như' hay không?".

Những suy nghĩ lăn tăn trong đầu tôi biết rằng sẽ không khi nào là cách giải quyết vấn đề tốt mà có khi ngược lại, đó là vấn đề của chính tôi, "hay nghĩ". Dạo này tôi có nhiều thời gian hơn để chiêm niệm về quãng đường đã qua, về những con người tôi đã gặp. Tôi chất vấn mình đã thật sự toàn tâm toàn ý, đã thật sự làm tốt công việc hay chưa, đã thật sự đối tốt với mọi người, với chính bản thân mình hay chưa? Có khi tôi tự tưởng tượng, sáng dậy tôi vệ sinh cá nhân, ăn sáng, trang điểm rồi đứng chờ xe đến đón. Cái không khí se lạnh mỗi sáng sớm mùa này thật dễ chịu, thỉnh thoảng một hơi gió mát lạnh lướt nhẹ qua má, làm dịu hốc mắt luôn hơi nóng của tôi. Tôi cảm nhận từng bước hân lên cầu thang rồi vào phòng, đến và ngồi vào bàn làm việc, bật máy tính lên, hơi máy lạnh phà vào mặt làm buổi sáng trở nên tỉnh táo hơn, mùi cà phê sáng tỏa ra thơm phức bên cánh mũi. Tôi ngồi đấy, vừa làm việc, vừa quan sát mọi người đi qua, đi lại, tôi vẫn nhớ nụ cười chào buổi sáng đầy năng lượng của chị H mỗi khi chị đến phòng làm việc. Tôi nhớ mỗi lần mất điện, tôi, Hải và bé Tr hay vào phòng KT để vui đùa... Đó là quãng thời gian với những mối quan hệ rất đẹp đã đi qua cuộc đời tôi, mà giờ dù quay lại cũng có thể trở nên xa lạ, giống như một cơn mơ chỉ lướt qua một lần trong đời, một giấc mơ đẹp. Tôi nhớ mọi người rất nhiều. Nhưng không sao, chia ly vốn vẫn là điều hay xảy ra trong đời tôi và tôi sẽ tự biết cách để tự làm quen với nó. Và tôi cũng hiểu, người ra đi không bao giờ là người buồn hơn người ở lại. Người đi rồi cũng có cảnh mới, mối quan hệ mới, công việc mới,... nhưng người ở lại vẫn cảnh đó, công việc đó,... mọi thứ đều thân quen nhưng người cũ không còn, cảm giác sẽ khó chịu hơn nhiều. Nhưng tôi cũng sợ cái cảm giác hụt hẫng, day dứt của thứ gọi là lãng quên.

Người ta bảo, cuộc đời vốn là những cuộc chia ly. Ừ, là thế! Ai cũng đóng nhiều vai và dù thế nào cũng phải đóng tròn vai của mình cho đến khi nào thật sự tan biến.

Thầy tôi từng hướng dẫn chúng tôi tưởng tượng và nhập vai vào lễ tang của chính mình. Chúng tôi muốn lễ tang của mình diễn ra như thế, khung cảnh ra sao, mọi người sẽ thể hiện như thế nào, họ sẽ nhắc về chúng tôi là một người với những giá trị gì - với ba mẹ, với anh chị, với họ hàng, với làng xóm, với bạn bè,... Đến giờ tôi vẫn nhớ mãi về lần ấy. "Mà sống thì quá khó" nhưng ai lại chẳng muốn lúc mình không còn trên cuộc đời này nữa, bản thân sẽ để lại tiếng thơm trong cuộc đời, một dấu chân trọn vẹn.

Vậy nên, cám ơn vì tất cả những gì đã qua, những gì mọi người đã cho tôi trải nghiệm để bồi đắp thêm cho cuộc đời này trở nên phong phú và đẹp hơn. Và tôi cũng mong rằng, mình cũng đã là một kỉ niệm, một dấu ấn đẹp đối với mọi người tôi yêu quý, những người mà đối với họ tôi luôn muốn mình dành một tình cảm trong sáng thuần túy, chân thành và đầy trân quý.

(Tôi nghĩ anh nói đúng, tình yêu rồi sẽ nở hoa rực rỡ | BD, 1409/2019)

LỜI CHƯA NÓI

Nếu như một ngày nào đó, chúng ta gặp phải những điều mà với trí tưởng tượng vô tận của mình, chúng ta cũng không thể ngờ tới việc nó lại xảy đến, vậy phải thế nào? Thật sự với tôi, tôi cũng chẳng biết mình sẽ thế nào, vì tất cả, đó là những thứ chưa đến, mà nếu nó có đến, mỗi người cũng sẽ có những nhìn nhận và cảm xúc khác nhau. Nhưng dù là gì, không biết rằng tôi có hiểu được cho cảm xúc của ai hay ai thấu cho cảm xúc của tôi nhưng tôi luôn tin một điều, c'est la vie, cuộc sống này cân bằng, có vay có trả, có trước có sau, được cái này thì mất cái kia, đời không bao giờ tước đoạt hay cho không ai cái gì cả.

Tháng 8 tôi hơi bận rộn với việc hoàn thành trách nhiệm của mình với Công ty nên đáng trách 1 chút, tôi đã vô tình quên đi một vài thứ quan trọng mà đến lúc nhớ ra, may quá! còn kịp!
Hôm nay tôi vừa trả lời tin nhắn của cô bạn đã nhắn từ ngày 30/08. Mới vài tuần trước chúng tôi còn liên lạc, cô bạn khoe với tôi là mới có em bé, chúng tôi còn vui vẻ nói chuyện với nhau, tôi nhận làm mẹ đỡ đầu cho nó, vậy mà đến hôm nay tôi mới biết là cô bạn tôi vừa mất nó. Tôi không diễn tả được cảm giác của mình. Tôi chỉ biết rằng đó là một sự mất mát rất lớn xảy ra với bạn tôi. Sẽ thật ngớ ngẩn khi tôi tự hỏi tại sao lại xảy ra với bạn tôi nhưng trong đầu tôi không thể nào ngừng hỏi. Nhưng rồi tôi lại nghĩ, rồi sẽ có một điều gì đó thay đổi, đời không bao giờ tước đoạt hay cho không ai cái gì. Tôi tin rằng rồi cuộc đời sẽ lại mỉm cười với cô bạn của tôi nhiều lần nữa sau biến cố ấy. Vài ngày tới tôi sẽ đến TG với bạn mình. Mong rằng cô bạn ấm áp và hay quan tâm người khác của tôi sẽ cảm thấy an ủi phần nào.

Dù đã không còn liên quan gì đến nhau nhưng tôi vẫn còn nghĩ nhiều về những mối quan hệ, về công việc tại Công ty cũ. Tôi muốn đồng hành cùng họ nhiều hơn, đặc biệt trong những lúc thế này nhưng cái tôi lí trí của tôi cũng có lí lẽ hợp lý và chính xác của nó.
Bù lại, tôi biết ơn vì thời gian vui vẻ với những mối quan hệ bạn bè, đồng nghiệp ở đây. Trong đầu tôi lúc này luôn khắc ghi và nhớ rất rõ từng chi tiết về họ, về sự lầy lội, nhí nhố của bé Tr, sự ngây thơ, hay hát những bài hát tôi gọi với nó là "xàm" của bé Th, rồi những khi tôi hay bảo cô bé "xếp cái miệng vô" hay bớt lo đi mà sống; nụ cười tít mắt của chị Ng hay mỗi lần chị căng thẳng là hay nói rất nhanh khiến mọi người không tiếp thu kịp; mấy lần giành ăn với anh Th và tán dốc mấy chuyện chính trị xã hội; các cuộc nói chuyện phiếm và xàm xí với chị V rồi cả khi chị V đang tức giận ai hay điều gì đó đến nỗi đỏ cả mặt; cái lầy lội và nói chuyện tào lao, sờ mó đủ thứ của bé Q, sự dịu dàng của bé L rồi những lúc đệm thêm vài câu phán vào cuộc tán dóc của tôi và bé Q đến mắc cười lộn ruột; sự ham học và chỉ bảo của chị L rồi mỗi lần tôi hay chọc, hay xỉa xói chị ấy các kiểu; sự nhẹ nhàng và vui vẻ của chị H và có khi chúng tôi còn ngồi tâm sự hàng giờ... Tôi sẽ rất nhớ mọi người. Đến ngay cả cái ôm hay chào tạm biệt tôi cũng không dám nói vì chắc tôi sẽ khóc nhè mất, không nói sẽ ít ra là chưa có chia tay chia chân gì cả :) chắc sẽ tốt hơn. 
Cầu chúc bình an cho tất cả mọi người.

LÀ TÔI

cóc con lạc lối

Giữa sự tĩnh lặng của màn đêm, một vài tiếng lách cách trên bàn phím của tôi đã hữu ý khẽ chạm vào nó, như cái sở thích "kỳ lạ" củ...

VÌ SAO BẠN TÌM ĐẾN?