Con người có nhiều nỗi băn khoăn, nhưng không điều gì đáng chê trách, cũng chẳng có gì phải tự hào, bởi không ai có thể sống thay cho cuộc đời của người khác, như mỗi người sinh ra đều có sứ mệnh riêng, có người may mắn tìm được đáp án sớm, có người muộn hơn một chút, và cũng có người loay hoay mãi không tìm ra. Nhưng tôi tin, dù đáp án ấy có được tìm ra hay không thì mỗi chúng ta cũng đã luôn nỗ lực tìm kiếm nó, bởi chắc rằng, trong một khoảng lặng vô chừng của cuộc đời, bất giác cũng có lúc ta tự hỏi: ta là ai? ta làm gì ở cuộc đời này?
Trở về với nỗi băn khoăn, có lẽ vì đủ lớn (hoặc "có tuổi" kha khá rồi :D) nên tôi đủ hiểu nỗi băn khoăn khi Tết đến Xuân về của một số người quen, của bạn bè xung quanh. Người băn khoăn chuyện tiền bạc, người băn khoăn chuyện hạnh phúc gia đình, người băn khoăn chuyện cưới xin, người băn khoăn chuyện công việc năm tới,... Đó đều là thực tế đầy tính chân thực. Nhưng cũng từ đó, lựa chọn của mỗi người cũng khác nhau, có người hành động, có người cứ vậy, để dòng đời đẩy đưa. Sao cũng được, đó là cuộc sống, dù ai có lựa chọn thế nào thì có lẽ là đúng thời điểm nó cần được xảy ra, mỗi lựa chọn của mỗi người lại làm cho cuộc sống này muôn màu muôn vẻ hơn, như tin tức của VTV1 tối nay về hình ảnh một thôn quê tươi sáng, đầy sức sống, cây cối đâm chồi nảy lộc, bầu trời tỏa sáng với những tia nắng dịu dàng của buổi chiều quê, trái ngược với những tin tức ảm đạm trong ngày về dịch bệnh đang hoành hoành. Tôi thích câu nói: "Một tiếng khảy móng tay có thể rung động đến vô lượng thế giới", mỗi chúng ta chỉ là hạt cát nhỏ nhưng nhiều hạt cát nhỏ lại tạo nên một sa mạc rộng lớn. Bất kỳ mỗi một suy nghĩ hay hành động, thái độ của chúng ta, dù nhỏ nhưng lại có tác động sâu, rộng, dài đến thế giới này. Vậy nên, nếu có cơ hội để được lựa chọn, hãy lựa chọn những điều tử tế.
Tết năm nay đối với tôi cũng như mọi năm, cũng sum vầy, cũng nhiều niềm vui và tiếng cười. Tôi vẫn thế, vẫn "nướng" & "trở" qua lại đến hơn 9am mỗi ngày :D, không hiểu sao tôi rất thích cái cảm giác được ngủ nướng vô tư và an toàn như vậy. Chỉ cần về nhà thôi, với tôi vậy là Tết, vậy là vui, là đủ rồi. Với tôi, Tết là Nhà. Một năm vừa qua với tôi vẫn là sự biết ơn. Biết ơn vì những người thân yêu xung quanh tôi được ban phước và khỏe mạnh, từ Mẹ, anh chị trong nhà tôi đến Bác 4, Bác 6, các Dì, Cậu và em họ... Mấy nhóc nhỏ thì mới bập bẹ vài tiếng khi được mẹ ôm trong lòng vậy mà năm nay đã biết lừa cả tôi (đòi trả lại lì xì, xong tôi đưa tay ra thì rút lại :)), có đứa còn nhỏ mà lại lên chức trước cả chị họ, trở thành vợ người ta rồi... Ước gì niềm vui này được trọn vẹn, tôi biết rằng, ở xa, Ông Ngoại vẫn đang nhìn thấy, cảm thấy những niềm vui nho nhỏ và dễ thương đó như tôi dù thỉnh thoảng có những khoảnh khắc thật buồn. Tôi rất nhớ ánh mắt trìu mến, nho nhỏ của Ngoại mỗi khi thấy tôi về nhà; tôi nhớ những cái ôm, cái thơm má của Ngoại; nhớ cái dáng đi hơi khom với cái gậy "tự chế", những câu mắng yêu; nhớ cái dáng ngồi xe máy của Ngoại nữa. Với người lính già ấy, có lẽ cảm giác bất lực nhất là khi Ngoại nằm trên giường bệnh những ngày cuối đời, vì Ngoại yêu tự do, Ngoại yêu vận động đến thế mà! Cũng giống như Người, Ngoại cũng vẫn đang tồn tại ở một nơi nào đó mà mỗi khi tôi nhớ về, đều sẽ cảm nhận được ở bên. Không có gì ra đi mãi mãi, chỉ là thay đổi vị trí mà thôi.
Mùa Tết này, thời tiết cũng ưu ái người miền Trung, trời nhiều nắng và chỉ có mưa xuân thôi, cảnh đẹp, trời đẹp và người cũng đẹp nữa. Tết này nhà tôi có rất nhiều cây hoa, nào là hoa phong lan, hoa hồng, hoa trường sinh,... hoa gì nữa tôi cũng chẳng biết hết tên. Tôi thích chụp phong cảnh, vậy nên, Mẹ tôi, chị tôi, ai thích chụp ảnh tôi đều cho chụp ké :D cả 2 vào chung một khung hình, tất nhiên, cảnh đẹp hơn người :D nhưng Mẹ và chị tôi dễ vui lắm, chỉ cần tôi chụp cho là vui rồi :D Mùng 3, chị Ba đem đủ thứ hoa lá về, cả nhà lại đi trồng hoa. Tôi phụ trách trồng hoa móng tay dài ra ngõ, so với việc hái hoa thì trồng hoa thích hơn nhiều. Trồng hoa xong tôi chợt phát hiện ra một thứ cảm xúc buồn cười của mình khi đó rồi tự cười mình, tôi tự hào như vừa hoàn thành được việc gì đó lớn lao. Tôi cười bởi đó là suy nghĩ của một đứa trẻ. Mà kệ, vui là được.
Không biết từ bao giờ, tôi thích sự lưng chừng của sự vật. Tôi phát hiện ra điều này khi vài năm trước lúc đang tán gẫu, một cô bé cùng team nói với cả nhóm rằng: "Chị Thúy Anh càng thích gì thì càng bày nó ra xa, gần mép bàn". Tôi nhận ra: "Ờ ha", tôi thích chúng ở đó, ở mép bàn. Ở đó, tôi nhìn chúng kĩ hơn, thấy chúng đẹp hơn và mạnh mẽ hơn; và hơn hết, tôi thích nhìn những thứ lưng chừng như mép bàn, vỉa hè, lan can, bờ sông, bậc cầu thang, đỉnh (của một cái tháp chẳng hạn),... vậy nên, bày những điều mình thích ở đó, tôi sẽ thường xuyên thấy chúng hơn. Đó là của sự vật nhưng tôi không thích một sự việc ở lưng chừng, không rõ. Dù được hay không được, nói hay không nói, làm hay không làm... tôi chỉ cần một quyết định, một hành động, không quan trọng là đúng - sai - phải - trái. Thích là vậy nhưng đời không như mơ, cuộc sống không hoàn toàn là những gì mình muốn nên đòi hỏi người khác làm chi, tự mình làm dễ hơn nhiều nên tôi luôn nỗ lực sống đáng với những giá trị mình lựa chọn, không có đúng - sai, sang - hèn, thành công - thất bại, dễ dãi - cứng nhắc, tôi chỉ muốn và hạnh phúc với một điều duy nhất, là chính mình.
Năm mới tôi mong mình nỗ lực nhiều hơn, nhiều hơn nữa và mang lại nhiều niềm vui cho tôi và mọi người xung quanh tôi.