Kho đựng nỗi đau by Patrick ModianoMy rating: 5 of 5 stars
Đọc xong Kho đựng nỗi đau trong một buổi chiều mưa Sài Gòn, cảm giác như ấy là cơn mưa dài, không dứt...
Một chút gì đó ấm áp vì cuối cùng, Patoche bé nhỏ vẫn còn đó, đã cảm thấy được "sự hiện diện của Annie" từ một cuộc gặp gỡ tình cờ với một người đàn ông ở quán cà phê, qua cái "kho đựng nỗi đau" (tôi nghĩ vậy) mà Annie đã tặng Patrick từ bé, thứ mà "đã trung thành với tôi" mặc cho "một số đồ vật biến mất đi khỏi cuộc đời ta".
Vẫn như vậy, vẫn là Patrick Modiano với những kết sách lưng chừng, bí ẩn, như những khu phố, những đại lộ, hai hàng cây xanh bên đường, những cuộc gặp gỡ, cuộc trò chuyện bí ẩn... đến cuối cùng là những sự biến mất, lần lượt, từng người...
Đồ vật cuối cùng để chúng ta neo đậu hy vọng mỏng manh vào sự tồn tại của ai đó hay thậm chí là cái cớ để tự lừa dối mình, cũng biến mất, như chiếc 4CV của Annie.
Tôi cảm nhận được, đó là một khoảng tuổi thơ bất định, nhưng cũng có phần hạnh phúc, vui tươi, tò mò, ngây thơ mà Annie, Hélène nhỏ xinh, Mathilde, Bạch Tuyết cùng những vị khách của họ đã mang đến. Cuộc đời mỗi người luôn có những cuộc gặp gỡ với những người, những kỷ niệm, những hồi ức, những câu nói khắc sâu vào tâm trí ta mãi mãi. Chỉ có điều, sự hữu hình của một thứ gì đó không bao giờ là mãi mãi. Mọi thứ, chỉ còn đọng lại trong tâm trí, trong những hồi ức cũ kỹ mà chúng ta tưởng chừng như nó sẽ luôn ở đó nhưng có khi lại giật mình thảng thốt vì không tìm thấy.
Một lâu đài tàn phế, một đồng cỏ mọc cao nơi chúng tôi từng cùng nhau thả diều, những di chuyển đi về của những người đàn bà kì lạ,… Những kỉ niệm êm đềm của tôi cùng người em của mình “vừa thoáng qua lại vừa đều khắp”, “vừa kín đáo lại vừa tinh tế hé mở” khắc đều, loang dần lên những trang sách và in hằn trong trái tim người đọc.
View all my reviews
