Ngày hôm nay kết thúc với thật nhiều cảm xúc. Nhiều vui phải kể bao nhiêu cũng không xiết, sự lo lắng không thể tả nỗi, sự mệt mỏi trong tâm trí cũng không kém,... nhưng trên hết là sự xúc động, là tình yêu của mình với môn học cho đến phút chót. 
Sáng hôm nay lại là một ngày mình thiếu ngủ, mình lo lắng cho phần thuyết trình của nhóm chỉ vì cái lí do là môn học này khó hơn những môn học khác, cô yêu cầu rất cao. Tuy nhiên, người quyết định thay đổi chủ đề đến phút chót lại là mình, điểu đó đồng nghĩa với việc mình phải chịu trách nhiệm toàn bộ về sự thành công của bài hay không (dù mọi người trong nhóm không nói ra nhưng đó là điều mình phải tự nhận thấy). 
Một thủ tục không thể thiếu hàng ngày để buổi học của mình được suông sẻ là một lý cafe. 7h15 mình chạy xuống căn - tin mua thứ cafe mà mình thích, vẫn ít đá, ít sữa. Như vậy, mới thưởng thức được mùi cafe thật sự mà lại pha chút hương thơm của sữa; và cũng vì cafe ở căn - tin nguyên chất hơn bên ngoài rất nhiều.
7h25 mình cầm ly cafe trên tay và đến phòng sữa chữa để lấy micro. Tình cờ khi đó mình nhìn thấy cô, vẫn như mọi ngày cô cười rất tươi - một nụ cười xả giao nhưng đối với mình cũng chứa đựng đầy sự quan tâm. Không ai cười với bạn khi họ vờ như không quan tâm đến bạn hoặc vờ như không hề nhìn thấy bạn cả.
Sau khi mang mic, máy chiếu lên giúp cô, mọi thứ đã sẵn sàng cho buổi học mà theo ai cũng đầy căng thẳng và lo lắng...
Một nhóm, 2 nhóm, 3 nhóm, 4 nhóm, 5 nhóm lần lượt trôi qua và đến nhóm mình, tự nhiên từ 20 phút cô chỉ cho mỗi nhóm trình bày trong 10 phút, hơi bối rối nhưng hình như sự lo lắng đến kĩ lưỡng của nhóm mình đã được đền đáp xứng đáng. Tất nhiên là cô hài lòng rất nhiều thì mình mới cảm thấy vậy. :). Lúc đó nghe những lời khen của cô lòng như mở cờ trong bụng (dù về nội dung nhóm mình lại có một chút sơ sót). Khi nhóm trình bày xong cũng đã 11h...
Khi đó nhìn cô mình thấy cô cũng đã thấm mệt, sáng giờ mình thấy cô chỉ uống có mỗi hộp sữa nhỏ. Với sức của một người phụ nữ lại đang mang trong mình một sinh linh bé bỏng thì mình hiểu cô sẽ mệt đến thế nào. Nếu là những thầy cô bình thường khác, dưới sức ép về sức khỏe, thời gian, học trò nheo nhéo đòi về như vậy chắc chắn sẽ vỡ kế hoạch... nhưng không, cô vẫn bình tĩnh, cô vẫn giải quyết tốt mọi việc. Lòng mình khi đó chẳng đó gì ngoài 2 từ "khâm phục" gửi đến cô..
Kết thúc buổi học đã là 13h30... Ai cũng cảm thấy nhẹ nhõm, trong đó có mình. Dù dạ dày đau khiếp từ lúc 11h30 nhưng nhìn cô, mình tự nhủ lòng phải cố gắng, phải ngồi giúp cô điểm danh, đánh dấu nhóm phản biện, giúp những nhóm bạn thiệt thòi phải trình bày sau cùng trong trả lời câu hỏi... Kết thúc buổi học, nhìn khuôn mặt tươi cười nhưng không che nổi sự mệt mỏi với câu hỏi của cô khi 4 cô trò ra về sau 6 tiếng làm việc căng thẳng: "Các em mệt lắm không?" mà lòng chỉ thầm thốt lên câu nói: "Em cám ơn Cô". Lòng nghèn nghẹn nhưng khi đó không thể nói gì.
Từ khi ngồi xe buýt về nhà cho đến khi mệt mỏi mà thiếp đi, mình vẫn nhớ, vẫn mơ đến khuôn mặt thấm đẫm mệt của cô, lòng tự cảm thấy hạnh phúc và có động lực vô cùng vì nhờ có sự hướng dẫn, sự yêu cầu cao của cô trong bài học mà mình có động lực để cố gắng...
Tự nhiên lại thèm được gặp cô vô cùng... :(

TÔI

   Lòng vòng rồi lại lòng vòng.. chữ trong đầu thì cứ quanh quẩn mà tôi chẳng biết bắt đầu từ đâu và phải nhập đề như thế nào. Mọi thứ cứ rối tung lên trong đầu.
   Càng trưởng thành, tôi càng nhận ra được nhiều thứ, những thứ mà từ trước đến nay tôi còn cho rằng: Còn lâu mới đến lượt mình trải nghiệm (nực cười..). Bây giờ thì đủ nhận thức và hiểu biết để nhìn thấy những thứ mình được học, những gì mình được dạy hình như hơi xa vời thực tế.
   Hằng ngày đi học nhìn thấy những anh Cảnh sát giao thông ngoài đường lòng tôi luôn tự hỏi: nếu người ta hỏi bạn làm nghề gì và câu trả lời là cảnh sát giao thông thì sao nhỉ? Tôi sẽ nhận lại sự kính phục của người đời hay bị cái nhìn khinh miệt ném vào?
   Còn trong cuộc sống, muốn giải quyết những việc lớn thì phải đi từ những cái nhỏ cũng giống như phải hoàn thành được nhiều mục tiêu nhỏ thì mục đích lớn mới được thực hiện. Vậy mà thực tế hiện nay thì trộm - cướp hoành hành, chúng hoạt động một cách công khai với quy mô trải đều mọi ngóc ngách. Những lần đi xe buýt là những lần lo lắng, lo lắng cho bản thân, lo lắng cho người khác. Nhìn thấy người khác bị móc túi cũng không ai dám lên tiếng; ngay cả bản thân bị cũng không dám chống cự. Cũng đúng thôi! Làm sao chống cự khi 2 bên là 2 người đàn ông sẵn sàng "hộ tống" bạn khi xuống xe! Tuy nhiên thì những việc mà chúng ta cho là nhỏ và cần giải quyết ngay ấy thì với cái nhìn vô cùng "khách quan" của các cơ quan chức năng, nó lại biến thành những chuyện vô cùng lớn lao hoặc tệ hơn nữa là... không đáng giải quyết.
   Đấy là cuộc sống thường ngày thôi còn chuyện trong sách vở thì có thể hơn thế. Cờ Trung Quốc in trên sách trẻ em, Lý Thường Kiệt đánh tan quân Nam Hán trên sông Bạch Đằng hay hơn nữa là những hình ảnh quảng cáo nội dung "người lớn" được in một cách công khai trên băng đĩa dành cho trẻ,... Ấy vậy mà sự kiểm soát của các cơ quan chức năng về giáo dục dường như bị lu mờ và kiếm kém rõ rệt ngay từ khâu kiểm định.
   Vậy, điều gì dẫn đến những hệ lụy trên? Cảnh sát giao thông bị người dân xem thường, trộm cướp công khai hoạt động, chất lượng giáo dục bị biến tướng,... Cá nhân tôi cho rằng, điều này xuất phát từ chính bản thân những đối tượng trên. Nếu CSGT phạt đúng người, đúng tội và không tham hối lộ thì làm gì có chuyện mỗi lần bị tuýt còi thì các bác tài nói rằng: "Đi tong ba bốn trăm rồi" hay người dân sẵn sàng nói những câu như: "Bao nhiêu?", "Em chỉ còn bấy nhiêu thôi",... Nếu người dân sẵn sàng bảo vệ nhau khi đi xe buýt thì có thể chỉ có một, hai hoặc ba trường hợp đáng buồn xảy ra với một số người và khi đó bọn móc túi sẽ khó có cơ hội hoành hành nữa. Hay nếu ngành Giáo dục thực hiện các công tác kiểm tra, đánh giá trước khi xuất bản và không lơ là thì làm sao sách "xấu" có thể ra đời để làm hại tương lai trẻ thơ được,...
   Mọi thứ đều có nguồn gốc. Chung quy lại, nếu chúng ta là người có trách nhiệm, có ý thức và sự tự giác thì bản thân mình sẽ được đề cao và mọi tệ nạn sẽ được đẩy lùi.

LẪN

Gần hết ngày rồi mà sao mọi việc cứ khiến mình suy nghĩ. Người ta bảo: kiếm chuyện nghĩ chi cho mệt! Ừ, thì đúng là vậy nhưng đôi khi đầu óc cứ miên man về đâu, ta khó lòng kiểm soát được.
Chuyện vui đan xen chuyện không vui. Cuộc đời này sao nhiều lúc rối rắm thế nhỉ?
Khuya nay, khi đọc được cuộc hội thoại của bạn bè với nhau trên Facebook lớp... buồn thật! Buồn vì ai cũng ra sức biện minh cho hành động của mình, không ai nhận lỗi cả. Dù đứng ở khía cạnh khách quan mà nói, cả 2 đều có lỗi. Có lỗi khi biến một nơi công cộng thành cái không gian riêng để họ thỏa sức buông ra những lời nói vô cùng trẻ con. Có lỗi khi một bên cố tình chỉ trích (dù bản thân mình cho rằng lí do khiến họ chỉ trích là không sai). Có lỗi khi bên kia không nhận thấy mình sai mà cố tình ngụy biện bằng những lí do hết sức ngớ ngẩn. Công nhận, không cần biết bên ngoài người ta như thế nào nhưng chỉ cần đọc những gì họ viết ngoài kiến thức sách vở ra, ta hoàn toàn có thể biết được trình độ của họ đến đâu.. Kết quả này làm mình thất vọng, vô cùng thất vọng về họ.
Điều thứ hai làm mình phải suy nghĩ là một tin "tốt lành" tự nhiên đến. Nó khiến mình phải đặt ra hàng loạt những câu hỏi, những dự định mà mình chưa hề muốn nghĩ đến. Mình thật rắc rối. Kết quả này cũng làm mình thấy áy náy đối với một người từ trước đến nay tuy ngoài lạnh nhưng trong nóng với mình (mình biết điều đó từ lâu), không biết nói sao với người đó nữa, một lời cám ơn thôi không đủ.
Điều thứ 3 làm mình không vui là thứ 6 này Nhân Ái tổ chức chương trình mà mình không thể tham gia được. Thật sự rất buồn vì lâu lắm cả nhà NA mới có cơ hội đoàn viên, vậy mà...

BÌNH MINH

Mấy ngày nay, quen với sự tất bật vội vã, tự nhiên mình thấy yêu đến lạ...
Có lắm lúc mỏi mệt, lắm lúc thèm ngủ mà 2 mắt cứ díu lại, lắm lúc không trụ nổi 1 tiếng đồng hồ khi ngồi trên lớp,... nhưng dù sao vẫn thấy hạnh phúc và thật sự vui trong lòng.
Kết quả thật sự không như mình mong đợi, mình còn mong muốn nhiều thứ lắm, mình muốn thực hiện những giải pháp trong đề tài của mình để tạo điều kiện cho các em phát triển, ít ra là không sợ sệt, không lúng túng như trước nhưng thật sự điều kiện không cho phép. Nhớ lại cái lúc 4 đứa na theo 4 ba lô về Bình Thuận phải cuốc bộ lúc 12h khuya đến nhà Duyên (trong khi anh tài xế xấu xí thả 4 đứa lửng lơ ngoài đường trời khuya), may mà đó là ở quê, cái cảm giác an toàn đến lạ khi chẳng có chút gì sợ hãi. Rồi đến cái lúc đến trường, bụng đứa nào cũng đói meo vì phải ngồi đợi từ sáng đến trưa mà không đứa nào mang theo đủ xu để thưởng thức cái tô mì thịt bò thơm phức của căn tin. Èo,... cái bụng thì cứ sùng sục sùng sục,...
Rồi cả cái lúc đi về lại thành phố cũng mệt. Vì luyến tiếc cái không khí yên bình của quê như ở nhà mà 4 đứa quyết định ở lại đánh bài đến 2h sáng rồi mới chịu về... Nhớ lại cái cảnh... nhớ nhà thật. Tiếng ếch nhái râm ran, tiếng lá cây uốn vào nhau xào xạt khiến mình nhớ nhà muốn khóc. Thật sự, lúc ấy, mình không muốn đi tí nào, chỉ muốn ở lại thêm một ngày, một ngày thôi để đỡ cái cảm giác nhớ nhà, nhớ anh ba, chi ba và mấy đứa nhỏ,... Nhìn má Duyên phải thức dậy vào 2h sáng để tiễn 3 đứa mình lại thấy nhớ mẹ. Nhớ mẹ mỗi lần mình ở Bình Dương, phải dậy sớm để kịp đi học thì 5h sáng mẹ đã phải dậy để nấu đồ ăn sáng cho mình. nhớ những cái lúc mình nũng nịu nằm ráng không muốn dậy đi học. Rồi nhớ cái ngày đi thi học kì, sáng đó mình lại sốt, mẹ vội vã đạp xe trời mưa đi mua thuốc cho mình...
Những kỉ niệm khi đó, dù bây giờ chưa chắc mỗi đứa còn nhớ nhưng mình tin là kỉ niệm đẹp. Bây giờ lại bắt tay vào một đề tài nữa, rộng hơn, khó hơn, những chưa chắc đã có những kỉ niệm vui hơn ngày đó. mình sẽ giữ mãi trong lòng.
Nhịp sống vội vã mấy ngày rồi khiến mình quên các nhóc ở Sở Thùng, khiến mình quên đi trách nhiệm dạy học cho mấy em. Hôm trước đi xe buýt, gặp một em nhỏ giống hệt cu Nghĩa, mình thấy nhớ quá. Khi nào cũng gọi mình bằng cái tên tự "chế": "Cô Lan Anh!"..."Cô Lan Anh!"... nhớ quá... Hi vọng mau mau tới thứ 7 để mình đi thăm tụi nhóc... Chỉ sợ tụi nhỏ quên mình mất, lâu quá rồi mà..
Từ mai mình sẽ bắt đầu lại mọi thứ. đưa mọi thứ vào quỹ đạo như năm ngoái. Cố gắng lên! Mọi chuyện đều sẽ tốt đẹp thôi. NGƯỜI MÌNH NHỎ NHƯNG ƯỚC MƠ CỦA MÌNH TO LẮM! :))
(DÙ ĐÔI LÚC MÌNH CÓ BUỒN VÌ THẦY ĐÃ HIỂU NHẦM MÌNH RẤT NHIỀU, RẤT NHIỀU... NHƯNG MÌNH MONG, QUA THỜI GIAN THẦY SẼ HIỂU... ĐỂ THẦY KHÔNG CHO RẰNG: "...EM THAY ĐỔI..." NHƯ TRƯỚC NỮA. :)

MỆT

Hôm nay là 1 ngày chủ nhật tồi tệ. Mình đã phải ngủ, ngủ và ngủ... trong khi quá nhiều bài vở đang đợi mình. Bài tập nhóm thứ 4, 5; bài thuyết trình thứ 7; ngày mai kiểm tra. Không phải mình lười mà chỉ là mấy đêm mệt mỏi tới 3, 4h sáng chỉ vì làm cho xong NCKH (nhưng làm mãi vẫn không thấy xong), đầu óc mình thật sự không còn tí sức nào để suy nghĩ tới quá nhiều chuyện. đành cho "chuyện gì đến cứ đến". Không biết các bạn cùng nhóm có ai hiểu cho mình không?
Nhiều lúc sự so đo, bực tức trong người mình trỗi dậy khi 2,3h sáng mình mệt mỏi và tự hỏi: Tại sao ai cũng được hưởng quyền lợi, ai cũng là thành viên của nhóm mà chỉ có mình mình thức đến giờ này trong khi mình chỉ giao cho họ nhiệm vụ nhỏ vào trước 24h, họ lại nhắn tin cho mình với câu nói trách móc? Tại sao cứ đến khi đọc bài của họ, cảm giác thất vọng trong mình lại dâng lên đến mức mình không dám đọc bài của họ nữa. Mình bị ám ảnh bới việc làm cho qua, làm cho có mà không hề cố gắng của họ.
Nếu trên đời này ai cũng làm việc với đầy trách nhiệm như "chỉ còn một ngày để sống" thì hay biết mấy! Sẽ không có người thất vọng, sẽ không có người mệt mỏi và hiệu suất mọi công việc sẽ cao hơn. nhưng biết đến khi nào???

LÀ TÔI

cóc con lạc lối

Giữa sự tĩnh lặng của màn đêm, một vài tiếng lách cách trên bàn phím của tôi đã hữu ý khẽ chạm vào nó, như cái sở thích "kỳ lạ" củ...

VÌ SAO BẠN TÌM ĐẾN?