Ngày hôm nay kết thúc với thật nhiều cảm xúc. Nhiều vui phải kể bao nhiêu cũng không xiết, sự lo lắng không thể tả nỗi, sự mệt mỏi trong tâm trí cũng không kém,... nhưng trên hết là sự xúc động, là tình yêu của mình với môn học cho đến phút chót.
Sáng hôm nay lại là một ngày mình thiếu ngủ, mình lo lắng cho phần thuyết trình của nhóm chỉ vì cái lí do là môn học này khó hơn những môn học khác, cô yêu cầu rất cao. Tuy nhiên, người quyết định thay đổi chủ đề đến phút chót lại là mình, điểu đó đồng nghĩa với việc mình phải chịu trách nhiệm toàn bộ về sự thành công của bài hay không (dù mọi người trong nhóm không nói ra nhưng đó là điều mình phải tự nhận thấy).
Một thủ tục không thể thiếu hàng ngày để buổi học của mình được suông sẻ là một lý cafe. 7h15 mình chạy xuống căn - tin mua thứ cafe mà mình thích, vẫn ít đá, ít sữa. Như vậy, mới thưởng thức được mùi cafe thật sự mà lại pha chút hương thơm của sữa; và cũng vì cafe ở căn - tin nguyên chất hơn bên ngoài rất nhiều.
7h25 mình cầm ly cafe trên tay và đến phòng sữa chữa để lấy micro. Tình cờ khi đó mình nhìn thấy cô, vẫn như mọi ngày cô cười rất tươi - một nụ cười xả giao nhưng đối với mình cũng chứa đựng đầy sự quan tâm. Không ai cười với bạn khi họ vờ như không quan tâm đến bạn hoặc vờ như không hề nhìn thấy bạn cả.
Sau khi mang mic, máy chiếu lên giúp cô, mọi thứ đã sẵn sàng cho buổi học mà theo ai cũng đầy căng thẳng và lo lắng...
Một nhóm, 2 nhóm, 3 nhóm, 4 nhóm, 5 nhóm lần lượt trôi qua và đến nhóm mình, tự nhiên từ 20 phút cô chỉ cho mỗi nhóm trình bày trong 10 phút, hơi bối rối nhưng hình như sự lo lắng đến kĩ lưỡng của nhóm mình đã được đền đáp xứng đáng. Tất nhiên là cô hài lòng rất nhiều thì mình mới cảm thấy vậy. :). Lúc đó nghe những lời khen của cô lòng như mở cờ trong bụng (dù về nội dung nhóm mình lại có một chút sơ sót). Khi nhóm trình bày xong cũng đã 11h...
Khi đó nhìn cô mình thấy cô cũng đã thấm mệt, sáng giờ mình thấy cô chỉ uống có mỗi hộp sữa nhỏ. Với sức của một người phụ nữ lại đang mang trong mình một sinh linh bé bỏng thì mình hiểu cô sẽ mệt đến thế nào. Nếu là những thầy cô bình thường khác, dưới sức ép về sức khỏe, thời gian, học trò nheo nhéo đòi về như vậy chắc chắn sẽ vỡ kế hoạch... nhưng không, cô vẫn bình tĩnh, cô vẫn giải quyết tốt mọi việc. Lòng mình khi đó chẳng đó gì ngoài 2 từ "khâm phục" gửi đến cô..
Kết thúc buổi học đã là 13h30... Ai cũng cảm thấy nhẹ nhõm, trong đó có mình. Dù dạ dày đau khiếp từ lúc 11h30 nhưng nhìn cô, mình tự nhủ lòng phải cố gắng, phải ngồi giúp cô điểm danh, đánh dấu nhóm phản biện, giúp những nhóm bạn thiệt thòi phải trình bày sau cùng trong trả lời câu hỏi... Kết thúc buổi học, nhìn khuôn mặt tươi cười nhưng không che
nổi sự mệt mỏi với câu hỏi của cô khi 4 cô trò ra về sau 6
tiếng làm việc căng thẳng: "Các em mệt lắm không?" mà lòng chỉ
thầm thốt lên câu nói: "Em cám ơn Cô". Lòng nghèn nghẹn nhưng khi đó không thể nói gì.
Từ khi ngồi xe buýt về nhà cho đến khi mệt mỏi mà thiếp đi, mình vẫn nhớ, vẫn mơ đến khuôn mặt thấm đẫm mệt của cô, lòng tự cảm thấy hạnh phúc và có động lực vô cùng vì nhờ có sự hướng dẫn, sự yêu cầu cao của cô trong bài học mà mình có động lực để cố gắng...
Tự nhiên lại thèm được gặp cô vô cùng... :(


