NHẬT KÝ NGHỈ VIỆC - Ngày thứ chín 07.07

Sáng hôm nay, thật đặc biệt, mình đã đến cty thật sớm, cũng không có gì tốt đẹp, chỉ bởi tối qua làm đến 2am còn chưa xong, dữ liệu bị lỗi nên hẹn 5:30am dậy để làm cho xong và có ý định me số đẹp cho ngày đẹp trọn vẹn 7.7. Nhưng rất tiếc, người tính  không bằng trời tính, dù đã hẹn giờ 2 cái điện thoại nhưng lại thành vô ích với con sâu thiếu ngủ như mình (không biết bao giờ mới hóa thành bướm đúng giờ). Vậy nên, 7am mình giật mình tỉnh giấc, phát hiện đã quá trễ nên mình đến cty luôn.
Không biết đã bao lâu rồi, chắc hơn 1 năm, mình mới đến cty sớm (đúng giờ làm việc :)) như vậy, mình phát hiện là có nhiều người cũng đi trễ sau 8am.
Một ngày thật tất bật.
Mình nhận được thông tin từ chị thư ký là hôm qua GĐ và TK GĐ tìm mình, nhưng điều làm mình tò mò hơn cả là chị TP NS cũng tìm mình; còn gì để nói nữa đâu, chị ấy muốn gì nhỉ!!! Xong rồi câu hỏi đó cũng chỉ như một luồng khí thoáng qua, mình chỉ kịp pha ngũ cốc uống thay chi bữa sáng và tách cà phê. Sau đó mình lại tập trung vào công việc gấp còn dang dở cho xong. Vừa làm mà chị TK cũng đến kể chuyện gia đình, mình "phân não" ra để nghe và làm.
Hôm nay có một điều "thú vị" là cái cậu bé đang là thân cận của cô có vẻ khá thoải mái và nhẹ nhõm, cậu ta như đang cố giải phóng ra mọi bức bí trong lòng kể từ cái khoảng thời gian cậu ta nhận vị trí công việc mới, và cũng đơn giản, cậu ta nói rằng đã nộp đơn nghỉ việc như tôi nhưng dù nộp sau, cậu ta lại nghỉ trước. Tôi không quan tâm lắm vào việc cậu ta có nghỉ không hay như lần trước, cái mà tôi chú ý là tinh thần và thái độ cậu ta, nó như được giải phóng khỏi cái hang động đầy bóng tối.
10h30am tôi lên phòng của GĐ và đưa tài liệu đã nhận làm, tiếc thay là usb của tôi đã bị máy tính của chị TK GĐ "nhai mất" :(( Sau đó tôi phân tích và hướng dẫn cho GĐ một vài vấn đề có liên quan, còn cuộc nói chuyện về những việc khác, vẫn nhàm chán như thường khi mà tôi đã hiểu được phần nào con người đó.
Và sau đó tôi phát hiện, nguyên cả một buổi sáng, tôi đã quên uống nước, huhu... một thói quen mà tôi đã tập lâu nay.

LÀ TÔI

cóc con lạc lối

Giữa sự tĩnh lặng của màn đêm, một vài tiếng lách cách trên bàn phím của tôi đã hữu ý khẽ chạm vào nó, như cái sở thích "kỳ lạ" củ...

VÌ SAO BẠN TÌM ĐẾN?