Tối qua mình lại khó ngủ, chắc tại chỗ ngủ mình không quen, thành ra sáng dậy cứ vật vờ. Chuyến xe buýt 616 lại khó chịu không thèm đón khách, nên mình phải đi 2 tuyến như mọi khi, huhu... đứng trên xe suốt cả hành trình 2 tuyến, còn buồn ngủ nữa :(( Đến trạm, mình gặp chú xe ôm tốt bụng trước kia hay chở mình đi làm, mặc dù đi bộ vài bước là đến nơi nhưng mình nghĩ nên đi, chú có thể vui, mình chắc chắn thế.
Đến nơi, như mọi khi, mình pha cà phê và lấy nước uống. Lời hứa vào chiều thứ 7 là sẽ hoàn tất bài phân tích trong hôm nay cứ văng vẳng trong đầu, mình bắt tay vào việc ngay.
Mọi thứ đã định hình trong đầu nhưng khi làm thật sự mới vấp phải khó khăn, có những thứ không như mình nghĩ nên phải thay đổi lại từ đầu, rồi lại tiếp tục thay đổi.
Sáng nay có cuộc nói chuyện với chị N về tình hình mấy ngày qua, đúng là rối rắm, nhưng nghĩ kĩ lại thì, mọi người ai cũng đều đã trưởng thành, cũng có thể họ đã có những suy tính riêng và có lợi nhất cho bản thân, vậy nên không cần nghĩ nhiều quá làm gì, cái gì cần thì đã làm hết rồi.
Hôm nay là ngày cuối cùng anh Đ làm việc ở cty, buổi trưa hai anh em đi ăn trưa với nhau rồi uống nước, nói chuyện phiếm. Ra đi để trưởng thành, chúc cho anh sẽ thành công với công việc mới.
Buổi chiều GĐ lại gọi mình lên để hỏi về vài thứ liên quan đến bài nghiên cứu. Sau đó mình hoàn nốt phần phân tích dang dở đã hứa và gửi cho chị TK. Mình không muốn dây dưa thêm nữa, mặc dù ngày thứ 11, chắc chắn mình phải giải thích toàn bộ bài phân tích này.
Mình vội xong việc để kịp đến chỗ hẹn ăn tối với cô bạn thân. Trời ơi, mình quên bén đi mất về kích cỡ cũng như ước lượng khẩu phần ăn, mình gọi đến 4 phần nem cua (do cứ nhớ đến nem ở quán Hiền đã ăn trong Vinhomes). Khi phần ăn được mang ra, 2 đứa cứ nhìn đến những phần nem vàng, thơm phức ấy, vừa thèm vừa lo lắng, quá nhiều cho 2 người ăn, lại là mình nữa chứ, sao ăn hết đây!!!! Nhìn rồi hai đứa cứ ăn, ăn, ăn, nói rồi ăn, ăn, ăn... ăn hoài còn mỗi một phần, cô bạn thân cố gắng ăn nhưng mình không cho, kẻo từ ngon thì thành nỗi ám ảnh kinh hoàng nem cua bể mất :))) Ăn xong thì tráng miệng bằng tàu hủ lạnh, ngọt tuyệt! mát đến tận đáy lòng <3
Sau khi ăn xong, 2 đứa vào trường dạo mát, lại nói chuyện vẩn vơ, về những con người xung quanh, về duyên,... Chờ xe buýt đến thì lên xe về. Một ngày có lẽ khá mát mẻ nhưng không thuận tiện lắm cho những đứa di chuyển chủ yếu bằng xe buýt như chúng tôi, mưa từng luồng xối xả và ướt như chuột lột.
Một ngày thật đẹp.
Đến nơi, như mọi khi, mình pha cà phê và lấy nước uống. Lời hứa vào chiều thứ 7 là sẽ hoàn tất bài phân tích trong hôm nay cứ văng vẳng trong đầu, mình bắt tay vào việc ngay.
Mọi thứ đã định hình trong đầu nhưng khi làm thật sự mới vấp phải khó khăn, có những thứ không như mình nghĩ nên phải thay đổi lại từ đầu, rồi lại tiếp tục thay đổi.
Sáng nay có cuộc nói chuyện với chị N về tình hình mấy ngày qua, đúng là rối rắm, nhưng nghĩ kĩ lại thì, mọi người ai cũng đều đã trưởng thành, cũng có thể họ đã có những suy tính riêng và có lợi nhất cho bản thân, vậy nên không cần nghĩ nhiều quá làm gì, cái gì cần thì đã làm hết rồi.
Hôm nay là ngày cuối cùng anh Đ làm việc ở cty, buổi trưa hai anh em đi ăn trưa với nhau rồi uống nước, nói chuyện phiếm. Ra đi để trưởng thành, chúc cho anh sẽ thành công với công việc mới.
Buổi chiều GĐ lại gọi mình lên để hỏi về vài thứ liên quan đến bài nghiên cứu. Sau đó mình hoàn nốt phần phân tích dang dở đã hứa và gửi cho chị TK. Mình không muốn dây dưa thêm nữa, mặc dù ngày thứ 11, chắc chắn mình phải giải thích toàn bộ bài phân tích này.
Mình vội xong việc để kịp đến chỗ hẹn ăn tối với cô bạn thân. Trời ơi, mình quên bén đi mất về kích cỡ cũng như ước lượng khẩu phần ăn, mình gọi đến 4 phần nem cua (do cứ nhớ đến nem ở quán Hiền đã ăn trong Vinhomes). Khi phần ăn được mang ra, 2 đứa cứ nhìn đến những phần nem vàng, thơm phức ấy, vừa thèm vừa lo lắng, quá nhiều cho 2 người ăn, lại là mình nữa chứ, sao ăn hết đây!!!! Nhìn rồi hai đứa cứ ăn, ăn, ăn, nói rồi ăn, ăn, ăn... ăn hoài còn mỗi một phần, cô bạn thân cố gắng ăn nhưng mình không cho, kẻo từ ngon thì thành nỗi ám ảnh kinh hoàng nem cua bể mất :))) Ăn xong thì tráng miệng bằng tàu hủ lạnh, ngọt tuyệt! mát đến tận đáy lòng <3
Sau khi ăn xong, 2 đứa vào trường dạo mát, lại nói chuyện vẩn vơ, về những con người xung quanh, về duyên,... Chờ xe buýt đến thì lên xe về. Một ngày có lẽ khá mát mẻ nhưng không thuận tiện lắm cho những đứa di chuyển chủ yếu bằng xe buýt như chúng tôi, mưa từng luồng xối xả và ướt như chuột lột.
Một ngày thật đẹp.