7761312 01,
0 1201 120 7 60 7621276 1276116 12760129?
11101 1212 129763 1321 7627 1224, 2 12760 7, 12276 12761311!
1211 0 1201 1220, 7624 111012 21111 213, 7621276 1276116 12763 7!
2 12760 7 😣
7761312 01,
0 1201 120 7 60 7621276 1276116 12760129?
11101 1212 129763 1321 7627 1224, 2 12760 7, 12276 12761311!
1211 0 1201 1220, 7624 111012 21111 213, 7621276 1276116 12763 7!
2 12760 7 😣
Chào Người Bạn Cũ!
Buổi trưa yên tĩnh với cái nắng gắt và không khí dễ thở dù có hơi nóng rát của những ngày cận hè và sự dần trỗi dậy của Siêu El Niño, những thanh âm trong trẻo của tiếng đàn mariage d'mour vang lên gợi tôi nhớ đến nơi này - nơi tôi lưu lại, sẻ chia/(nhưng không hẳn) cất giấu những suy nghĩ, kỷ niệm,... qua tháng ngày.
Không hẳn là tôi quên! Chỉ là, đó là một khoảng thời gian vừa qua với những điều quá riêng tư, đến mức chỉ những trang giấy và ngòi bút mới đủ để gói trọn nó, nhẹ nhàng, sẻ chia, bao dung và an toàn.
Và rõ ràng, điều đó giúp ta chữa lành.
Mọi thứ, dù là niềm vui lớn đến mức ta nhảy cẫng lên, hét to, thành tiếng hay nỗi buồn co ro, lặng yên, âm ỉ trong tâm hồn đến những cảm xúc bình dị nhất như chẳng có gì trong ngày khiến ta có cảm giác mình đứng yên,... đều được bày tỏ qua những con chữ, hữu hình, thành lời;
như những thước phim mà ở đó, bản thân ta là nhân vật chính (bất đắc dĩ), còn ta sau đó là khán giả, quan sát những suy nghĩ, cảm xúc, hành động của chính mình; để rồi có những khi nhận ra một điều gì đó, mới mẻ, lạ lẫm, trần trụi hay bất chợt cảm nhận sự cũ kỹ, quen thuộc, bình yên; và cuối cùng, thả nhẹ cảm xúc rồi thốt ra c'est la vie. Điều quan trọng nhất có lẽ là profiter de la vie và được tìm thấy chính mình giữa dòng đời lặng lẽ trôi, từng ngày... từng ngày. Ta hiểu được điều ta làm ngày hôm nay cũng không lạ lẫm gì sất vì nó đã được định hình từ quá khứ, hay hẳn đó là sự biến đổi mà dù có lọc từng con chữ cũng không thể phủ nhận đó-là-mình... như cái mớ cảm xúc hỗn độn của lần thất tình đầu tiên, hay lúc hụt hẫng khi bị đứa bạn thân thời đại học lừa mất một số tiền lớn, rồi đến cái ác của chính mình khi phớt lờ sự đau khổ của ai đó và cả hố sâu hoài nghi trong sự im lặng bất chợt của một người...
Sau tất cả, nhật ký là một hành trình ta đi tìm mình trong cuộc đời nhỏ/to (tuỳ tam quan mỗi người). Nhưng điều quan trọng và khác biệt khiến nó trở nên có ý nghĩa chính là sự chân thật và đón nhận chính mình. Để dù cuộc đời có là gì đi chăng nữa, bản thân ta cũng mạnh mẽ mà yêu thương và đón nhận con người chân thật nhất của mình. Có như vậy, ta mới đủ năng lực mà yêu thương và đón nhận cuộc sống này, trở nên trọn vẹn hơn và cũng đủ để... sống-một-kiếp-người.
Đó là một đoạn lời trong bản nhạc phim mà mỗi khi lòng tôi có vướng bận về một ai đó, một điều gì đó, tôi đều vỗ về trái tim bé bỏng của mình mà tự nhắc nhở mình như thế. Dẫu biết rằng mọi thứ không dễ dàng, rằng nhiều chuyện không như ý, rằng cuộc sống là như vậy, và dù câu hát ấy có xoa dịu được bao nhiêu, nỗi đau, sự mất mát vẫn ở đó, vẫn hiện diện, trong trái tim, trong trí óc, trong từng giấc mơ, trong từng hơi thở.
Suy cho cùng, con người vốn nhỏ bé trước quy luật tự nhiên, trước sinh - ly - tử - biệt, nhưng "từ những nỗi bất lực, ta học cách trân trọng những gì mình có." Điều đó thay đổi hành trình sống, thái độ và cách sống của mỗi người. Tôi mong anh (và cả tôi với những điều quan trọng trong cuộc đời mình) sẽ bình tâm vượt qua. Khi ấy, tôi chỉ có thể bất lực mà tin tưởng rằng "nothing's gone forever, only out of place".
Cách đây vài tuần, tôi cắm vài cành bồ ngót vào chậu cây khổ qua bé nhỏ nhưng kiên cường, cũng đã gần một năm. Tôi trồng em ấy không phải để ăn trái, mà chỉ để ngắm nhìn; không ngờ về sau, Puppy cũng nhờ đến những chiếc lá bé nhỏ ấy. Thế nhưng, điều tôi không ngờ đến là những cành bồ ngót lại ra lá mạnh mẽ, xanh tươi; nhưng khổ qua bé nhỏ thì lại dần khô héo.
Giờ đây, dưới cơn mưa rào nặng hạt của màn đêm, những chiếc lá bồ ngót rủ mình đón những hạt mưa, xanh mướt; cành khổ qua nằm im lìm bất động, héo úa. Phải chăng, đó là tự nhiên? Hay do sự hờ hững, vô tâm của lòng người, của chính tôi khi cắm những cành bồ ngót ấy vào chậu. Tôi không biết!... Không thể biết được mọi chuyện sẽ khác đi thế nào khi tôi lựa chọn khác đi. Nhưng có thể nào tôi sẽ lựa chọn khác đi nếu biết được chuyện gì sẽ xảy đến?
Tôi nhớ có lần dạy bài Tự do lựa chọn, tôi có phản hồi với Thầy về Lựa & Chọn chỉ bởi tiêu đề Thầy đặt tên "Tự do Chọn Lựa".
- Nhiều lắm! Lựa đi! Rồi Chọn một cái! hay
- Nhiều cái để Chọn lắm! Lựa đi!... rồi sao nữa? hay
- Chọn Lựa trong số này đi! Lựa Chọn trong số kia đi!... Người đời thích những điều chung chung như thế.
Nhưng cuối cùng, mọi thứ có còn thật sự quan trọng không khi có thể, chúng ta chỉ đang "ảo giác" về chính cuộc đời mình. Nếu thế thì ta chọn tin vào điều gì? Hay niềm tin khi đó chẳng qua chỉ là hiện diện của sự sợ hãi? Chúng ta sợ không có điểm tựa, chúng ta sợ một mình. Khi ta tin vào một điều gì đó, khi đó trong ta đã thấy được mặt trái của nó. Giáo dục không chỉ là khai trí, là con đường dẫn đến Tự do, nó còn là "biểu hiện cái mặt tồi tệ trong bản chất con người" (L.Tolstoi).
Một câu hỏi đôi khi làm tôi mơ hồ, có phải là tôi đã điên.
- (Albert Einstein).
Tư tưởng tách rời chúng ta, những giấc mơ và đau khổ đưa chúng ta lại với nhau (Nhà soạn kịch Eugene Lonesco)

"Ồ, Pushkin!"^^, tôi nhớ đến Tôi yêu em mà tôi từng học trong chương trình phổ thông. Tôi rất thích bài thơ đó.
Rồi tôi lật từng trang sách của Heart Talk. Khi đó, tôi hồi tưởng về cuốn Đúng, mình có thể làm được (Nhã Hoàng tuyển chọn, 2006) mà tôi biết ơn vì một duyên lành nào đó mà tôi đã được đọc khi 18. Cuốn sách là một trong 2 cột mốc rõ ràng đã làm thay đổi những suy nghĩ trong tôi. Tôi mỉm cười với chính mình như vừa gặp tôi tuổi 18.
... Suy cho cùng,
Trong cái cuộc đời đôi khi với ta thật giống một vùng đất rộng lớn hoang vu không biển chỉ đường này, ở giữa tất tật những đường hội tụ ảo và những chân trời đã mất, ta những muốn tìm các điểm mốc, dựng ra một dạng sơ đồ để không còn cảm giác mình phải lèo lái vô hướng nữa. Thế nên, ta dệt những kết nối, ta cố biến những gặp gỡ chẳng may trở nên vững chắc hơn. (Patrick Modiano, Ở Quán Cà phê của tuổi trẻ lạc lối, 2007)
Tôi không định rò rỉ về nội dung của Heart Talk. Chỉ biết rằng nếu bạn trẻ nào may mắn đọc được nó, bạn sẽ biết cần bắt đầu từ đâu, dù bạn đang ở bất kỳ thời điểm nào của cuộc đời.
Bởi đơn giản, chưa bao giờ là quá muộn để bắt đầu.
Tôi thì vẫn đang trong hành trình sống cuộc đời mình được tạo ra, không hướng về một lối sống hay chuẩn mực nào. Nhưng có khi, tôi không biết làm sao với nỗi thất vọng của chính mình, do mình tự nghĩ về, tự tạo ra. Phần lớn mọi thứ tôi làm vì bản thân tôi nhận thức được rằng, đó là tôi, chứ không phải ai khác kỳ vọng/yêu cầu. Hệ quả nay tốt mai xấu hay ngược lại và cứ thế biến đổi cũng đều là lựa chọn của tôi, trách nhiệm thuộc về tôi. Cứ thế, tự nhiên như hơi thở... Nhưng tôi, cũng có khi,
Tôi quên đi hơi thở...
Đó là khi tôi nhận ra, tôi cũng mong chờ rất nhiều sự phản hồi/hành động từ một ai đó mà tôi đã vô tình mưu cầu lúc nào không hay. Và sự vô tâm (có hoặc không chủ đích) từ họ khiến tôi thất vọng (rất nhiều). Và khi những cảm giác như vậy bước vào nội tâm bí ẩn của mình, tôi ý thức được rằng, tôi vẫn đang sống, phần cuộc đời mình được ban tặng. Tất nhiên, điều đó không đồng nghĩa với ý nghĩ rằng, chỉ cuộc đời tôi mới đáng sống, bởi ai cũng đều có cuộc đời của riêng mình, không bao giờ, không bao giờ giống nhau.
Và dù có chuyện gì xảy ra, tôi cũng chưa bao giờ thôi cảm thấy thú vị và tò mò về cuộc sống này...
Tuổi mới năm nay của tôi cũng thật ấm áp bởi những người bạn, người đồng nghiệp, người anh, người chị, người thân yêu... những người khiến cho cuộc sống của tôi đầy bất ngờ, nhiều màu sắc và trên hết, tôi biết ơn thật nhiều vì chính họ đã góp phần khiến cuộc đời tôi được ban tặng trở nên đủ đầy và ý nghĩa hơn.
C'est la vie!
| Nơi thật sự có bầu trời, gió, mây và màn đêm |
Con chó mùa xuân by Patrick ModianoView all my reviewsChuông rung, tay buông thõng, chẳng ai đến đây đâu,Chuông rung, những cửa mở, nỗi cuồng được tan biến.Mọi con chó đều buồn chánNhững lúc chủ chúng bỏ đi.- Paul Éluard
Mình yêu cái không khí tĩnh lặng, lành lạnh dạo này của sớm mai. Nó như hoạt chất, vừa muốn kéo mình cuộn tròn trong chăn nhưng lại thôi thúc mình mở cửa hít lấy chút không khí trong lành, hiếm có của ngày dài. Lại nhớ đến cún nhỏ Puppy tối qua đã gần 23 giờ nhưng khi chủ em ấy vừa mở cửa vào nhà, em ấy lại chạy qua "gõ cửa" nhà mình mà nằm lăn ra, không chịu về, đến mức giở võ "cún cào" khi chủ ôm đi. Và thế là mình phải dỗ dành cô bé, "gõ cửa nhà người khác đêm khuya là bất lịch sự lắm nhé Puppy!", "Puppy về ngủ rồi mai chơi nữa nhé!"...
Tự nhiên mình tò mò muốn biết, kiếp trước của mình như thế nào :)))
Sáng nay, mình nhất quyết tận hưởng một buổi sáng đúng nghĩa: giải quyết một số công việc cần thiết trong 30 phút; thong thả chuẩn bị bữa sáng, pha nước, pha cà phê. Rồi công đoạn chuẩn bị đã xong, mình chỉ cần mở list nhạc nhẹ nhàng cho ngày mới, bật máy xông tinh dầu với mùi hương mình ưa thích, rồi vừa thưởng thức tách cà phê, vừa tưới cây, sắp xếp lại một số vật dụng nho nhỏ trong nhà bằng sự chú tâm... Chỉ cần thế thôi!
Quay lại với loạt phim mình yêu thích, hôm nay mình sẽ bắt đầu với:
11. A Star is Born (2018): Tự nhiên - đó là từ ngữ cô đọng nhất mình có thể dành cho phim. Từ cảm xúc, tình yêu, sự thăng hoa và cả cái chết đều đến một cách tự nhiên. Tình yêu có thể đẹp và ý nghĩa nhưng thực tế, nó không phải lúc nào cũng là liều thuốc cứu rỗi một tâm hồn với đức tin và những thăng trầm đã có trong cuộc đời.
12. Lessons in Chemistry (US, 2023): màu phim rất đẹp, cảnh phim cũng rất đẹp, và... niềm hạnh phúc, nỗi đau của họ cũng đến một cách tự nhiên, rất thực, rất đời, như cái cách mà chúng ta không thể nào biết được một giây sau trong đời của ta hay người ta yêu thương sẽ xảy ra điều gì. Và cũng như triết lý nhẹ nhàng, hơi hóa học ở tập cuối của phim đã gửi gắm, rằng mọi sự gắn kết đều không thể "nếu không có sự liên kết đầu tiên vào một ngày đáng nhớ"
13. Rider (Thailand, 2024): phim thuộc thể loại hài kinh dị, tuy vậy vẫn không kém phần sâu sắc trong ý nghĩa thông điệp. Vì Tình yêu mà có người cố chấp không buông, đến nỗi tự hủy hoại chính mình (cả tâm hồn lẫn thể xác). Nhưng cũng có người vì Tình yêu lại sẵn sàng buông bỏ, hiến dâng cả tâm hồn và bất chấp nguy hiểm để giải thoát người mình yêu. Thế rồi cuối cùng, những người yêu nhau lại "về" bên nhau. Ở một góc nhìn khác, có những điều sẽ là quá muộn màng trong lần háo hức gặp mặt tiếp theo, biết đâu đó, đây sẽ là lần gặp măt sau cùng. Vậy nên, nếu thích/yêu ai đó, hãy bày tỏ! Đơn giản thôi! Vì Tình yêu thật sự tự biết cách bộc lộ chính nó.
Một lúc nào đó trong đời, ta không kịp buồn bã, đau khổ hay cho phép những giọt nước mắt đang chực chờ được lăn trên gò má. Chỉ bởi đơn giản, ta không kịp, không đủ thời gian cho những cảm xúc ấy; một công việc khác, một sự việc khác đang xảy ra, đang chờ ta giải quyết. Để rồi, những nỗi niềm ấy âm ỉ, gặm nhấm cảm xúc ta mỗi ngày. Có khi, bỗng dưng, ta rơi vào một khoảng không vô định, chơi vơi mà không hiểu vì sao.
Hóa ra là vì ta đã quên buồn đau nên buồn đau gõ cửa.
Những người bạn ấy không đi đâu cả, vẫn cứ ở trước cửa đấy thôi; chẳng qua họ cho ta thời gian để xoay sở với những điều khác, tất bật hơn. Những người bạn ấy không ồn ào, không hối hả, nhưng cần được ta mở cửa, dịu dàng nở một nụ cười, chào đón bằng một cái ôm và vài cái xoa xoa lưng, vỗ về an ủi...
Và rồi, mọi thứ sẽ "đâu lại vào đấy cả thôi"!
| Một nỗ lực níu kéo thời gian :3 250102 (AL) |
TẾT 2025, tôi cảm thấy thật hạnh phúc và biết ơn vì những sự hiện diện đủ đầy, của các bác, anh, chị, cô, chú từ nhà ra ngõ; những tiếng cười ấm áp, rôm rả khắp mọi nhà tôi đến, át đi cái lạnh giá đột ngột từ ngày 28 Tết. Tôi yêu hình dáng Mẹ quét sân, Ông chạy lên chạy xuống, chị Ba và 2 nhỏ tất bật đi sắm đồ tết; tôi nhớ mùi khói bếp mà Mẹ bảo phải giữ lửa đến hết Mùng 3, tôi nhớ ánh nắng chiều tàn trong cái se se lạnh phía sau nhà - đó là "phố cổ" với tôi <3 Và tôi cũng nhớ những đêm muộn mà tôi và 2 đứa cháu nhỏ của tôi cùng xem phim rồi cười rôm rả... Suy cho cùng, đó sẽ là những "vốn liếng", sự giàu có nhất mà tôi có khi về già. Mà cũng có thể, tôi chẳng kịp già đi. Vậy thì, tôi lại không sợ mình quên đi mất sự giàu có ấy.
Sau rốt,
Mọi thứ ta thấy hay thể hiện chỉ là giấc mơ trong giấc mơ mà thôi (Edgar Allan Poe)
... chỉ là làm sao ta hiểu được, món quà ấy đến vì điều gì?
| Puppy^^ |
Nhưng rồi cũng chẳng thể, sự gồng mình kháng cự thì có ích gì khi mỗi ngày, vừa được thả ra, là cục bông ấy lại chạy đến trước cửa phòng tôi mà cong đuôi lên sủa. Và chỉ để cho "bớt phiền", tôi "đành" chiều chuộng, dụ dỗ và "miễn cưỡng" chơi với bé, để bé không phiền tôi nữa.
Và tôi biết, trái tim bé bỏng và yếu ớt của mình rồi sớm muộn sẽ mất thêm một phần nào đó nữa.
03 gia đình ở sát bên nhà tôi hơn 05 năm, tôi không một mối liên hệ, chỉ cười xả giao khi gặp. Ấy vậy mà chỉ vì duyên lành từ cục bông nhỏ, chúng tôi lại trở nên quá gắn kết với nhau, đến nỗi cứ có gì đó ngon là hai cô sẽ mang sang cho tôi; nhìn qua cửa sổ, cô thấy tôi nằm ngủ vật vờ, trái giờ mà sợ là tôi bị gì nên gọi cho đến khi nào tôi tỉnh ngủ mới thôi... Với tôi, ấy là những món quà lớn lao và vô giá.
HCM những ngày gần đây trời se lạnh, đặc biệt vào sớm mai. Không gian dường như cũng muốn "nướng mình" một tí nên yên tĩnh và nhún nhường cho thanh âm ríu rít của những chú chim gọi nhau đi tìm bữa sáng. Những làn gió thì thầm to nhỏ lướt ngang qua làn da, tấp nập như đi trẩy hội xuân về (chỉ mới tới Giáng sinh thôi mà các Chị Gió :)) Tôi thầm "nói" như thế)... Những điều này làm tôi nhớ đến Giáng sinh của bốn năm về trước, cũng giữa không gian se lạnh, bước chân tôi nặng trĩu bởi sức nặng của những điều không như ý cùng xảy đến, những điều mà tôi biết rằng cả đời mình cũng sẽ khó để quên. Và chúng cũng đều bắt đầu từ việc là một món quà...
Kho đựng nỗi đau by Patrick ModianoMột lâu đài tàn phế, một đồng cỏ mọc cao nơi chúng tôi từng cùng nhau thả diều, những di chuyển đi về của những người đàn bà kì lạ,… Những kỉ niệm êm đềm của tôi cùng người em của mình “vừa thoáng qua lại vừa đều khắp”, “vừa kín đáo lại vừa tinh tế hé mở” khắc đều, loang dần lên những trang sách và in hằn trong trái tim người đọc.
Muốn viết một điều gì đó cho Tháng 12 - tháng cuối cùng của một năm với nhiều trải nghiệm. Một vài trong đó là trải nghiệm lần đầu tiên, và còn lại nhường chỗ cho sự bất ngờ với cảm giác mới lạ cho hành động lặp lại từ quá khứ. Mọi thứ không bao giờ, không bao giờ như xưa.
| Flower Dome, S, 2408 |
Tôi biết rằng sự "không dễ dàng", "khó chịu" hay "bất an" đó đến từ nhu cầu đáp trả một cách chính đáng của bản thân. Nhưng nếu được quay lại, đáp trả xong thì sẽ như thế nào nữa! Điều quan trọng nhất, khoảnh khắc ta cảm giác được một điều gì đó thì nó đã qua rồi, không thay đổi được. Điều có ích nhất tôi có thể làm với cảm giác đó, dòng suy nghĩ đó là hãy để quá khứ trôi qua, tự sửa đổi chính mình. Tôi không định nói để lần sau có thể phản ứng hay đáp trả tốt hơn vì tôi biết rằng, tôi là như thế... vẫn có khi phản ứng "chậm" và vẫn phạm phải sai lầm như thế... và đó là khi tôi trở thành người bạn tốt của chính mình.
Bạn sẽ không bao giờ tìm được bản thân mình cho tới khi bạn đối diện với sự thật (Pearl Bailey)
Hôm nay, cầu mong thật nhiều cho Ông và Bà ở trước nhà được bình an và khỏe mạnh; cầu mong cho Bà bán vé số trong khu tôi ở có thể cảm nhận được những niềm vui nho nhỏ mỗi ngày; cầu mong cho Anh, Chị bán tạp hóa trước nhà đủ nghị lực để dậy, bày hàng hóa ra sớm hơn và buôn bán đắt đỏ hơn; cầu mong cho Bà chủ của Puppy sẽ có lá phổi khỏe mạnh hơn mỗi ngày.
Giữa sự tĩnh lặng của màn đêm, một vài tiếng lách cách trên bàn phím của tôi đã hữu ý khẽ chạm vào nó, như cái sở thích "kỳ lạ" của tôi là ngồi mê mẩn ngắm nhìn người tôi thương chăm chú làm việc hay có lúc vô tình ngủ quên mà có lần tôi đã lưu giữ được trong một khung hình. Tôi bị thu hút bởi những sự tĩnh lặng như thế. Rồi không biết từ đâu, những dòng suy nghĩ, những ký ức xưa cũ ùa về, đến nỗi nếu hiện tại có một ai ngồi kế bên, chắc có lẽ, tôi sẽ "biến" thành "Bà Sáu" rồi kể về chuyện "ngày xưa..."
"Ngày xưa" - hai từ tưởng đơn giản, ấy vậy mà, những ký ức đẹp đẽ của cuộc đời tôi được gói trọn vào đó. Và Thời Gian, một thứ vô hình nhưng lại đầy quyền năng, có thể trong tích tắc khiến mọi thứ trôi qua, trôi qua, lại trôi qua... Đến nỗi, có những ký ức chỉ còn lại là một mùi hương, một thanh âm hay chỉ là một dáng hình thoáng qua. Càng muốn nhớ thì chỉ càng tự trách chính mình. Sau rốt, “hiện tại thuần túy là một bước tiến không thể nắm bắt của quá khứ gặm nhấm tương lai. Thực ra, mọi cảm giác đã là ký ức”.
Mối quan hệ giữa người với người tưởng chừng bền chặt nhưng rồi sẽ lại đứt gãy theo Thời Gian. Vì cuối cùng cũng chỉ còn lại Ta làm bạn với Chính Mình, cùng kho tàng ký ức - có người thì đồ sộ, có người lại "nghèo nàn"; có những niềm vui như nụ cười của một ai đó, nhưng cũng có những nỗi buồn của những lần vô tình hay hữu ý làm tổn thương nhau...
Suy cho cùng, Sống là một hành trình tiến dần đến Cái Chết. Ta không thể lựa chọn điểm bắt đầu nhưng may mắn thay, ta lại có thể được chọn cách mình sống. Mỗi người là mỗi cách sống. Và, không một ai có quyền phán xét về cuộc đời của người khác; bản thân họ chỉ có thể tự phán xét chính mình.
Nhưng, hành trình sống là gian nan, bởi những lựa chọn cứ đến, nối tiếp nhau, như những lớp sóng, không điểm bắt đầu cũng chẳng điểm kết thúc. Mỗi lựa chọn dù là nhỏ (sự bồi đắp) hay lớn (là những điểm nút mà dù có quay ngược thời gian với bao lần sửa đổi thì cũng chẳng thể nào làm kết quả khác đi) đều phải đặt trong sự tương quan (bởi không ai là một hòn đảo), tự chủ và tự chịu trách nhiệm với mọi hệ quả, mà sẽ hình thành nên con người ta - ta là ai, ta làm gì trong cuộc sống này!
Một mình. Ai cũng một mình. Nhưng không ai, không ai có thể một mình thoát khỏi vòng xoáy cuộc đời. (Maya Angelou)
Alice in Wonderland in Vietnamese by Lewis Carroll| Cây Thiên Tuế nhiều trăm tuổi tại Nam Cát Tiên |
Và, trong những tháng qua, thật nhiều điều mới mẻ đã đến, rồi vẫn còn lại ở đây, trong tôi. Có những nỗi buồn khiến tôi day dứt và thất vọng, và cũng có những niềm vui khiến tôi không ngớt nhoẻn miệng cười mỗi khi nghĩ về. Điều đặc biệt hơn vì những điều ấy có thể chính thức được gọi là những trải nghiệm đầu tiên trong đời tôi.
Tôi vẫn luôn nghĩ cuộc sống là cân bằng, có được - có mất, có vay - có trả, có người đi rồi sẽ có người đến, có sống và có chết, có hủy diệt và cũng có tạo hóa... những điều ấy luôn song song tồn tại. Nên cái nhìn của tôi hay bất kỳ ai khác về điều đó cũng chỉ tạo giá trị cho chính bản thân mình, nó không cần chúng ta công nhận vì cơ bản đó là những quy luật hiện hữu. Vì vậy, chỉ cần nhận ra... là đã tốt. Còn lại đều là sự lựa chọn, nhưng khác ở chỗ, đấy là những sự lựa chọn trong tỉnh thức.
Người tôi yêu từng tặng tôi một cái hộp trống không. Phải nhiều năm sau tôi mới hiểu, đó cũng là một món quà (Mary Oliver).
Giữa sự tĩnh lặng của màn đêm, một vài tiếng lách cách trên bàn phím của tôi đã hữu ý khẽ chạm vào nó, như cái sở thích "kỳ lạ" củ...