VIẾT CHO XÚC CẢM NHỮNG NGÀY QUA

Có Đôi Khi

MỌI THỨ ĐỀU CÓ THỂ LƯU GIỮ, CHỈ CẦN GHI NHỚ TRONG LÒNG
Nếu thời gian có thể làm thay đổi mọi thứ, tôi tình nguyện để thời gian chiếm hữu. Nhưng thời gian không phải tất cả, chính vì vậy, lòng người mông lung và điều phối mọi thứ, kể cả thời gian.

Tối thứ tư, một "người lạ thân thương" hỏi tôi: "Ngày mai, Kh đi dự lễ tốt nghiệp của em, được không?". Câu nói phá vỡ không khí yên lặng trước đó, lòng tôi chợt nghĩ "Mình có phải con gái!". Nếu tôi đúng là một đứa con gái, câu nói ấy có lẽ sẽ là: "Ngày mai Kh đi dự lễ tốt nghiệp của em nhé!". Cảm giác chua xót dù biết rằng, người làm đúng với những gì tôi muốn. Dù có ở bên nhau lâu đến thế nào, chỉ cần trong tâm hiện diện hai từ không thể thì vẫn là không thể.
Sau câu hỏi ấy, tôi im lặng. Sự im lặng của tôi khiến người lúng túng, rồi câu nói tiếp theo vang lên: "Tặng em 'thuốc bổ Mariage D'amour' nhé! Chúc mừng em!", đó là biệt danh chúng tôi đặt cho bản nhạc mà cả hai đều cảm thấy mới mẻ và nhẹ lòng mỗi khi nghe. Tôi cười gật đầu vì hiểu rõ người đang dằn vặt mình vì làm tôi khó xử. TASL của chúng tôi vang lên giai điệu quen thuộc của riêng hai chúng tôi mà người chẳng bao giờ đàn cho bất cứ một vị khách nào khác kể từ khi Kh quen tôi và tự đặt ra giới hạn cho chính mình.
Không khí ấm cúng, khách của chúng tôi ngồi miên man theo bản nhạc. Nghĩ cũng buồn cười, nhóm chúng tôi đặt cho Kh biệt danh "đôi tay mê hoặc và 'câu giờ' của khách" vì mỗi bản nhạc người chơi đều rất riêng dù kỹ thuật không thể sánh với những tay piano chuyên nghiệp khác. Sau bản nhạc đó, chúng tôi mở tiệc ăn mừng như dự định tại TASL, chúng tôi cười vui đủ mọi chuyện trên đời, vì thành quả TASL mà chúng tôi có được và vì những dự định sắp tới. Suốt buổi tiệc, tôi và Kh chẳng nói riêng với nhau câu nào nữa dù sau đó, Kh chở tôi về lại thành phố. Suy cho cùng, chúng tôi vẫn là những "người lạ thân thương".

Ngày tốt nghiệp, cảm xúc chẳng thay đổi nhiều ngoài cái niềm vui và hào hứng khi nghĩ tới cảnh mẹ chứng kiến thành quả của con và chính mình suốt hai mấy năm ròng. Tôi biết mẹ rất vui và tự hào vì tôi. Sẽ thật bất công với mẹ nếu thật sự hôm đó, chị K không thể nào đưa mẹ đến dự lễ TN của tôi đúng giờ và được nhìn thấy tôi đứng trên bục dù tôi đã cố làm cho mẹ nhẹ lòng: "Buổi lễ đó cũng bình thường thôi mẹ, mẹ đến sớm hay muộn gì cũng không sao đâu. Chỉ cần mẹ có mặt với con là được rồi". Tôi cũng cảm thấy bình thường khi nói câu nói đó, nhưng sau này nghĩ lại, tôi biết mẹ quan trọng khoảnh khắc ấy đến nhường nào. Ngày hôm đó, mẹ chứng kiến tôi trưởng thành mà muốn khóc. Mẹ thật vĩ đại biết nhường nào!

Mọi thứ đều có thể lưu giữ, chỉ cần ghi nhớ trong lòng.

MỘT MÌNH

Một mình

Đêm thật yên bình nhưng cũng tĩnh mịch. Nó khiến người ta đê mê trong từng suy nghĩ nhưng rồi tự dày vò mình với quá khứ, với dòng ký ức dày đặc đến nỗi "kẹt đường".
Con người... có lúc mệt mỏi, mệt mỏi đến dường như ngạt thở mới cảm thấy mình cần một chỗ dựa. Đôi lúc, đáng thương đến mức... chỉ cần một ghế đá bên lề đường hay một gốc cây đủ mát là được... Cũng thật buồn cười. Chỉ cần mệt mỏi và chìm trong vô thức, ta có thể đánh mất mình; đánh mất đi sự cứng rắn (cái mà nhiều người gọi là "cứng đầu, khó bảo", đánh mất niềm kiêu hãnh của một đứa con gái đã tự ban cho mình cái quyền kiêu hãnh ấy. Cũng biết đâu, đấy lại là con người thật!

Lòng người thật khó đoán. Mà đoán để làm gì? Để hiểu nhau hay hoài nghi về nhau? Mà biết để làm gì? Thật giả chẳng phải song hành? Làm gì có đúng sai chứ. Tin thì là đúng, không tin thì là sai. Ngàn điều sai nhưng chỉ cần một từ tin cũng trở nên có lý. Vạn điều đúng nhưng đáp trả bằng cố chấp không tin cũng thành sai. Vậy thì đúng, sai tồn tại ở đâu. Trung thực để làm gì? Giả dối để làm gì?
Nếu lời nói dối có thể khiến người vui thì sao không tiếp tục? Lòng có đau cũng chẳng hề hấn gì? Chỉ cần người ta yêu thương vui. Chỉ có một cuộc đời thì sao không thể dùng nó để mang lại niềm vui cho người ta yêu quý. Đến khi họ tự buông ra, lòng ta mới đủ nhẹ nhàng để sống cuộc đời cho riêng mình. Đó chẳng phải sự cao thượng, cũng không phải lòng vị tha, càng không phải sự hy sinh "đáng quý"... chỉ vì không đủ mạnh mẽ để nhìn thấy người mình thương không vui. Suy cho cùng, là do ta lựa chọn.
Nhiều khi, ta tự mâu thuẫn với chính mình... ngay lúc này. Những câu từ thốt ra nhưng chẳng hiểu. Chỉ đơn giản là vô thức.

NGÀY VUI


Ngày hôm nay thật vui. Lâu lắm rồi em mới được tận hưởng cái cảm giác này mà không chút nghĩ ngợi hay lo lắng về điều gì cả. 
Ngày hôm nay em cười, cười rất nhiều! Buổi sáng bắt đầu với TASL. Đó là khách hàng đầu tiên của TASL. Và em tin, em đã khiến chị ấy hài lòng và quyết định đầu tư, chấp nhận sản phẩm của TASL. Sau này, dù lớn mạnh hay có bất kỳ vấn đề gì, TASL cũng đã thực hiện đúng sứ mạng mà một sản phẩm cà phê mang đến cho khách hàng - những người đặt niềm tin vào nó.
Trưa, em vào nhà cô. Mặc dù nhiều lần, em cảm thấy mình như lạ lẫm và lạc lõng trong thế giới của những con người ấy nhưng em đã không còn sợ nữa. Em chỉ làm và nghĩ đến cô, nghĩ đến việc mình đã giúp được cô điều gì đó. Khi ấy, em cảm thấy vui. Đối với em, cô là người mà em rất quý. Vì vậy, chỉ cần cô cần bất cứ điều gì trong khả năng của em, em đều sẽ cố gắng hết sức. Và em mong, cô sẽ hiểu được điều đó. Mà không... dù cô có hiểu hay không, chỉ cần giúp cô được điều gì, em đều sẽ vui.
Mỗi khi đối diện với những anh chị ở E, ngoài cảm giác lạc lõng ấy, em còn cảm thấy mình như một chướng ngại khiến những anh chị ấy khó có thể thoải mái được với nhau. Anh biết đấy! Làm sao nói chuyện thoải mái được khi chỉ cần một người ở đó thinh lặng và không thể nào hòa nhập được (dù em luôn nở nụ cười và cố gắng để mọi người thấy rằng: Anh chị cứ nói chuyện đi, em vẫn vui vẻ, đừng để ý đến em quá!). Có thể những gì xảy ra với Tr cũng 1 phần tác động đến cảm xúc của em. Mỗi lần nói chuyện với mấy anh chị, em nghĩ đến Tr. Em nghĩ đến cảm giác của nó khi nhìn đứa bạn thân của nó nói chuyện với người mà nó không thích. Rồi điều đó như rào cản và khiến em suy nghĩ rằng, nếu em nói chuyện vui vẻ với họ, em như đang phản bội tình bạn với Tr. Nhưng thật sự, trong tâm em không muốn điều ấy. Vì ở 1 chừng mực nhất định, ở họ vẫn có những điểm em cảm thấy rất quý; có thể em mặc kệ những gì họ suy nghĩ về mình. Mỗi lần như vậy, em thử chất vấn mình, chuyện của Tr là chuyện của Tr, không liên quan đến mình, việc gì phải tự hành hạ cảm xúc của mình như vậy. Lần đó, giữa em và th.T có vấn đề, Tr cũng vẫn rất quan tâm đến th mà không nghĩ đến cảm xúc với em. Cũng công bằng mà. Em tự nhủ thế nhưng em không thể vượt qua. Em lo Tr sẽ không vui và cảm giác không an toàn khi nói chuyện với em về sau này.

Chiều tối về nhà, em mệt nhoài nghĩ lại mọi chuyện mà ngủ trên ghế lúc nào không hay. Giấc ngủ ngắn của em bị anh chiếm hữu. Em nhớ anh. Nhớ anh. Đó có phải là cảm giác mà người ta nói: Khi mất đi mới biết đã yêu. Khi xa rồi mới biết mình có nhớ. TASL sắp khai trương. Mỗi lần nhìn mồ hôi trên trán anh nhễ nhại khi chạy phần việc cho em, em cảm thấy xót. Anh bất chấp những gì em nói hay làm không hay với anh. Trong em, anh cao thượng như một vị Thiên sứ. Nhưng có lẽ, anh sẽ chỉ mãi là Thiên sứ, mà thôi.

Một giấc ngủ ngắn, em tỉnh dậy rồi ngẫu hứng cùng mấy chị chung dãy nhà nối tiếp niềm vui trong ngày bằng Karaoke. 5 chị em đi bộ một đoạn đường không ngắn không dài mà cười nói đủ mọi chuyện. Chưa bao giờ em hát thoải mái đến vậy. Chưa bao giờ em cười nhiều như thế. Đây có lẽ sẽ là ngày đáng nhớ của đời em.

Thương anh! Chúc anh ngủ ngon. Cầu mong Thiên sứ của em sẽ mang đến cho anh bình an ở nơi xa.

NHỮNG NGÀY DÀI

Trong cuộc sống, tôi chọn cho mình một thái độ, một tinh thần lạc quan để vui sống. Nhưng... có đôi lúc, tôi tự thấy bản thân mình không gắng gượng được nữa, nhất là khi điều tôi kỳ vọng, chỉ một điều thôi, không hề diễn ra.

Mấy hôm nay, tôi không rõ rằng tôi đang giày vò chính bản thân mình hay đang chấp nhận thực tại nữa. Đôi chân chỉ vừa chập chững giờ lại muốn ngừng. Tôi nghĩ về xung quanh, về những người tôi thương yêu, về những kỳ vọng, về cuộc đời mình,... Tôi cảm thấy cuộc đời của tôi phải chăng là uổng phí. Tôi tự cho phép mình nghỉ, tự cho phép mình thỏa mãn với nhiều thứ. Tôi không oán trách về việc tôi sống vì niềm vui cho mẹ, niềm hãnh diện của gia đình, vì kỳ vọng của những người xung quanh; nhưng tôi tự trách mình vì sao không kiên định, vì sao không thể phớt lờ cảm xúc của người khác mà sống thật với chính mình, làm những gì mình muốn, làm những điều mình cho là đúng, tại sao, tại sao?.............

Tôi đang mất phương hướng cho bản thân khi mọi thứ điều đang ở lưng chừng... Lưng chừng cho những ước mơ, những điều tôi thật sự mong muốn. Tôi tự hỏi, mình có đủ kiên trì, đủ mạnh mẽ và phớt lờ cảm xúc của những người xung quanh và cả những người tôi yêu thương để đi đến cái đích cuối cùng ấy không???

TS, con.........................
“Đâu đó trong con người của chúng ta hiện hữu một khu vườn bí mật. Đó là nơi chúng ta có thể nương náu khi cuộc sống trở nên khắc nghiệt, nơi chúng ta có thể trầm ngâm và suy nghĩ..."

Mọi thứ trong đầu bây giờ cứ rối bời... mọi thứ... Khu vườn này của tôi có chăng đã quá rậm rạp, nhiều cỏ dại làm khuất mất ánh sáng của bình minh, của ban trưa, của hoàng hôn.
Những ngày hôm nay thật sự có quá nhiều chuyện xảy ra cùng lúc khiến tôi chẳng thể nào cùng lúc đối diện, đặc biệt ngày hôm nay. Suy nghĩ không thể nào tập trung vào mọi chuyện; khi ấy, bản tính không dứt khoát trở lại làm tôi không thể nào quên được cảm giác 2 năm trước, khi người tôi kính trọng lại có thể làm ra những chuyện khiến 1 người bình thường như tôi khó lòng buông xuống.
Khi mất kiểm soát bản thân, tôi lại dằn vặt mình bởi những suy nghĩ cử lởn vởn trong đầu, không thể nào dứt ra được. Tôi cố tỏ ra mình ổn, cố gắng gượng cho những người tôi yêu quý biết rằng tôi không sao, nhưng đầu óc vẫn không thể tập trung. Cuối cùng, tôi vẫn là một kẻ tự khép mình vào một góc rồi tự đối diện với chính mình. Tôi khóc. Những dòng nước mắt lăn dài nhưng vẫn không thành tiếng... Giờ đây, tôi chỉ ước mình có thể "biến mất" 1 lúc, hoặc ngủ... chỉ ngủ thôi, một giấc dài nhưng người thân vẫn nghĩ tôi bình an. Một 1 lúc nào đó tôi tỉnh dậy, mọi việc vẫn như ban đầu. Tôi không có can đảm để biến mất khỏi cuộc đời này. Mẹ sinh ra không phải để tôi làm thế. Thiên Sứ luôn bên cạnh cũng không mong tôi bên người quá sớm. Tôi không thể là kẻ trốn chạy... Nhưng, giờ, tôi phải làm sao? Làm sao đây?

AI RỒI CŨNG KHÁC

Remember

Nếu em không bao giờ gặp lại anh thì sao nhỉ? Anh sẽ thế nào? Nếu em đi mà không nói, anh sẽ ra sao?
Càng ngày em nhận ra, anh càng lún sâu vào mối quan hệ này. Em không biết em có gì đặc biệt đến vậy. Không đẹp, không dễ thương, nũng nịu và dịu dàng như những người con gái khác; cũng không giỏi giang nhiều. Vậy tại sao? Tính ra, đến bây giờ, người thích em, chấp nhận được tính cách của em cũng chưa đếm hết 1 bàn tay nữa, anh là người thứ 2 và cũng là người kiên trì đến vậy.
Mình quen nhau đã gần 3 năm rồi. Em tin vào duyên số nhưng em vẫn chưa muốn chúng ta là gì của nhau và em chưa chuẩn bị được. Em còn có rất nhiều dự định cần làm. Em còn muốn học nhiều hơn nữa, muốn được sống với mẹ thật lâu, muốn được tự do,... em muốn rất nhiều thứ. Và hơn nữa, tình cảm với anh trong em không phải tình yêu. Em nói với anh, em thích người khác mà anh nhìn em cười cứ như anh xem điều đó không là vấn đề vậy.
Thật sự, em thích người khác nhưng người ấy không biết đâu, em chỉ có thể đứng nhìn họ từ xa vì... (thật đời) họ thích người khác, 1 người mà em không biết. Anh thấy buồn cười không, đứa vô tình và cứng đầu như em, khi có thể yêu thì lại yêu thế đấy.
Anh từng hỏi em rằng, em có tin rằng, khi yêu 1 ai đó thì có thể người ta sẽ yêu cả đời không? Em không trả lời vì em rất ngại. Em ngại nhắc đến từ ấy. Mà em cũng ác, không yêu anh những cứ bên anh. Dù hơi xa nhưng khi nào anh cũng lo cho em. Trời mưa, anh sợ em ướt, anh chạy xe từ dưới lên chở em về. Anh biết tính em, sợ mọi người đoán mò lung tung nên cứ âm thầm giống như một "anh chàng xe ôm đẹp trai" mà em từng gọi vậy... Người em thích có thể được như anh không, thậm chí người ta còn không biết. Em phải làm sao đây?
Mọi thứ cứ như thế này không phải cách. Đến lúc, em sẽ gửi lại TASL cho anh và mọi người. Đến năm 37, em sẽ tự tạo ALW cho mình. Anh biết mà, đó mới là thế giới của riêng em. Anh cũng vậy, chắc chắn sẽ không nằm trong thế giới ấy.
Em không muốn người tốt với em không hạnh phúc, không vui... chỉ vì em.

XOA DỊU

Star who loved Sun

Càng ngày, tôi càng tự thu mình lại với tất cả.
Tôi nhận ra mình ngày càng nhạy cảm và dễ tổn thương hơn bao giờ hết. Khi cảm giác mình bị làm tổn thương, tôi sẽ dần xa lánh người mà tôi nghĩ họ làm tổn thương mình.
Bác sĩ nói tôi bị trầm cảm, tôi không biết, thật sự không biết rõ về bản thân mình nữa. Tôi đã và đang cố gắng rất nhiều, rất nhiều để thay đổi. Cố gắng hòa nhập, cố gắng để dung hòa tất cả. Tôi tìm cho mình những niềm vui nhỏ, vẽ, hát, đọc sách, viết. Nhưng dường như mọi thứ càng ngày càng tệ hơn!
Càng ngày, nhận ra mình càng cô đơn, cô đơn tự trong bản thân mình. Tôi không muốn có bạn, và không muốn nói chuyện với bất kỳ ai xung quanh tôi nữa. Tôi không dám tin, không dám tin vào ai nữa!
Làm sao đây!?
(Nguồn: World of Instrumental Music)

Đọc những dòng chữ này, cảm giác của ba tháng trước sống lại. Cảm thấy chênh vênh. Nếu được lựa chọn thì vẫn vậy thôi; nhưng ít ra, tôi biết mình đang gặp phải vấn đề gì. Khá lâu... Không ngờ, cũng có lúc bản thân lại rơi vào trạng thái ấy...
Con vật còn cảm nhận được tình cảm biểu lộ xung quanh nó huống chi là con người với mức độ nhạy cảm và "khả năng đặc biệt" của một kẻ trầm cảm. Có người khó chịu, có người phàn nàn. Họ không đối diện với tôi (vì tôi trốn tránh họ), nhưng họ lại làm người tôi yêu thương phải khó xử. Họ không biết tôi cần thời gian. Là vì họ không biết... Là vì tôi không thể nói cho họ biết.
Cây cứng cỡ nào cũng có lúc gãy, người cứng cỡ nào cũng có lúc ngập ngừng, đó mới là con người. Nhưng hãy cho họ thời gian, dù không đủ kiên nhẫn nhưng cũng đừng phàn nàn khi họ không hề làm tổn thương bạn; họ chỉ tạm thời khép mình, tạm thời xa lánh mà thôi. Đừng khiến người họ yêu thương phải chịu áp lực vì đó chẳng khác nào việc bạn đẩy họ vào tình huống phải cứu lấy người họ yêu thương khi nhìn thấy bạn ra sức dồn những người ấy đến chân cầu trong khi họ chẳng đủ khả năng để cứu lấy chính bản thân mình... Khí ấy, cảm giác bất lực còn hơn cả cái chết.

LÀ TÔI

cóc con lạc lối

Giữa sự tĩnh lặng của màn đêm, một vài tiếng lách cách trên bàn phím của tôi đã hữu ý khẽ chạm vào nó, như cái sở thích "kỳ lạ" củ...

VÌ SAO BẠN TÌM ĐẾN?