Một mình, không ai một mình.
Nhưng ai cũng một mình bước qua vũng sình của cuộc sống.
... chỉ là làm sao ta hiểu được, món quà ấy đến vì điều gì?
| Puppy^^ |
Nhưng rồi cũng chẳng thể, sự gồng mình kháng cự thì có ích gì khi mỗi ngày, vừa được thả ra, là cục bông ấy lại chạy đến trước cửa phòng tôi mà cong đuôi lên sủa. Và chỉ để cho "bớt phiền", tôi "đành" chiều chuộng, dụ dỗ và "miễn cưỡng" chơi với bé, để bé không phiền tôi nữa.
Và tôi biết, trái tim bé bỏng và yếu ớt của mình rồi sớm muộn sẽ mất thêm một phần nào đó nữa.
03 gia đình ở sát bên nhà tôi hơn 05 năm, tôi không một mối liên hệ, chỉ cười xả giao khi gặp. Ấy vậy mà chỉ vì duyên lành từ cục bông nhỏ, chúng tôi lại trở nên quá gắn kết với nhau, đến nỗi cứ có gì đó ngon là hai cô sẽ mang sang cho tôi; nhìn qua cửa sổ, cô thấy tôi nằm ngủ vật vờ, trái giờ mà sợ là tôi bị gì nên gọi cho đến khi nào tôi tỉnh ngủ mới thôi... Với tôi, ấy là những món quà lớn lao và vô giá.
HCM những ngày gần đây trời se lạnh, đặc biệt vào sớm mai. Không gian dường như cũng muốn "nướng mình" một tí nên yên tĩnh và nhún nhường cho thanh âm ríu rít của những chú chim gọi nhau đi tìm bữa sáng. Những làn gió thì thầm to nhỏ lướt ngang qua làn da, tấp nập như đi trẩy hội xuân về (chỉ mới tới Giáng sinh thôi mà các Chị Gió :)) Tôi thầm "nói" như thế)... Những điều này làm tôi nhớ đến Giáng sinh của bốn năm về trước, cũng giữa không gian se lạnh, bước chân tôi nặng trĩu bởi sức nặng của những điều không như ý cùng xảy đến, những điều mà tôi biết rằng cả đời mình cũng sẽ khó để quên. Và chúng cũng đều bắt đầu từ việc là một món quà...
Kho đựng nỗi đau by Patrick ModianoMột lâu đài tàn phế, một đồng cỏ mọc cao nơi chúng tôi từng cùng nhau thả diều, những di chuyển đi về của những người đàn bà kì lạ,… Những kỉ niệm êm đềm của tôi cùng người em của mình “vừa thoáng qua lại vừa đều khắp”, “vừa kín đáo lại vừa tinh tế hé mở” khắc đều, loang dần lên những trang sách và in hằn trong trái tim người đọc.
Muốn viết một điều gì đó cho Tháng 12 - tháng cuối cùng của một năm với nhiều trải nghiệm. Một vài trong đó là trải nghiệm lần đầu tiên, và còn lại nhường chỗ cho sự bất ngờ với cảm giác mới lạ cho hành động lặp lại từ quá khứ. Mọi thứ không bao giờ, không bao giờ như xưa.
| Flower Dome, S, 2408 |
Tôi biết rằng sự "không dễ dàng", "khó chịu" hay "bất an" đó đến từ nhu cầu đáp trả một cách chính đáng của bản thân. Nhưng nếu được quay lại, đáp trả xong thì sẽ như thế nào nữa! Điều quan trọng nhất, khoảnh khắc ta cảm giác được một điều gì đó thì nó đã qua rồi, không thay đổi được. Điều có ích nhất tôi có thể làm với cảm giác đó, dòng suy nghĩ đó là hãy để quá khứ trôi qua, tự sửa đổi chính mình. Tôi không định nói để lần sau có thể phản ứng hay đáp trả tốt hơn vì tôi biết rằng, tôi là như thế... vẫn có khi phản ứng "chậm" và vẫn phạm phải sai lầm như thế... và đó là khi tôi trở thành người bạn tốt của chính mình.
Bạn sẽ không bao giờ tìm được bản thân mình cho tới khi bạn đối diện với sự thật (Pearl Bailey)
Hôm nay, cầu mong thật nhiều cho Ông và Bà ở trước nhà được bình an và khỏe mạnh; cầu mong cho Bà bán vé số trong khu tôi ở có thể cảm nhận được những niềm vui nho nhỏ mỗi ngày; cầu mong cho Anh, Chị bán tạp hóa trước nhà đủ nghị lực để dậy, bày hàng hóa ra sớm hơn và buôn bán đắt đỏ hơn; cầu mong cho Bà chủ của Puppy sẽ có lá phổi khỏe mạnh hơn mỗi ngày.
Giữa sự tĩnh lặng của màn đêm, một vài tiếng lách cách trên bàn phím của tôi đã hữu ý khẽ chạm vào nó, như cái sở thích "kỳ lạ" của tôi là ngồi mê mẩn ngắm nhìn người tôi thương chăm chú làm việc hay có lúc vô tình ngủ quên mà có lần tôi đã lưu giữ được trong một khung hình. Tôi bị thu hút bởi những sự tĩnh lặng như thế. Rồi không biết từ đâu, những dòng suy nghĩ, những ký ức xưa cũ ùa về, đến nỗi nếu hiện tại có một ai ngồi kế bên, chắc có lẽ, tôi sẽ "biến" thành "Bà Sáu" rồi kể về chuyện "ngày xưa..."
"Ngày xưa" - hai từ tưởng đơn giản, ấy vậy mà, những ký ức đẹp đẽ của cuộc đời tôi được gói trọn vào đó. Và Thời Gian, một thứ vô hình nhưng lại đầy quyền năng, có thể trong tích tắc khiến mọi thứ trôi qua, trôi qua, lại trôi qua... Đến nỗi, có những ký ức chỉ còn lại là một mùi hương, một thanh âm hay chỉ là một dáng hình thoáng qua. Càng muốn nhớ thì chỉ càng tự trách chính mình. Sau rốt, “hiện tại thuần túy là một bước tiến không thể nắm bắt của quá khứ gặm nhấm tương lai. Thực ra, mọi cảm giác đã là ký ức”.
Mối quan hệ giữa người với người tưởng chừng bền chặt nhưng rồi sẽ lại đứt gãy theo Thời Gian. Vì cuối cùng cũng chỉ còn lại Ta làm bạn với Chính Mình, cùng kho tàng ký ức - có người thì đồ sộ, có người lại "nghèo nàn"; có những niềm vui như nụ cười của một ai đó, nhưng cũng có những nỗi buồn của những lần vô tình hay hữu ý làm tổn thương nhau...
Suy cho cùng, Sống là một hành trình tiến dần đến Cái Chết. Ta không thể lựa chọn điểm bắt đầu nhưng may mắn thay, ta lại có thể được chọn cách mình sống. Mỗi người là mỗi cách sống. Và, không một ai có quyền phán xét về cuộc đời của người khác; bản thân họ chỉ có thể tự phán xét chính mình.
Nhưng, hành trình sống là gian nan, bởi những lựa chọn cứ đến, nối tiếp nhau, như những lớp sóng, không điểm bắt đầu cũng chẳng điểm kết thúc. Mỗi lựa chọn dù là nhỏ (sự bồi đắp) hay lớn (là những điểm nút mà dù có quay ngược thời gian với bao lần sửa đổi thì cũng chẳng thể nào làm kết quả khác đi) đều phải đặt trong sự tương quan (bởi không ai là một hòn đảo), tự chủ và tự chịu trách nhiệm với mọi hệ quả, mà sẽ hình thành nên con người ta - ta là ai, ta làm gì trong cuộc sống này!
Một mình. Ai cũng một mình. Nhưng không ai, không ai có thể một mình thoát khỏi vòng xoáy cuộc đời. (Maya Angelou)
Alice in Wonderland in Vietnamese by Lewis Carroll| Cây Thiên Tuế nghìn năm tuổi tại NCT |
Và, trong những tháng qua, thật nhiều điều mới mẻ đã đến, rồi vẫn còn lại ở đây, trong tôi. Có những nỗi buồn khiến tôi day dứt và thất vọng, và cũng có những niềm vui khiến tôi không ngớt nhoẻn miệng cười mỗi khi nghĩ về. Điều đặc biệt hơn vì những điều ấy có thể chính thức được gọi là những trải nghiệm đầu tiên trong đời tôi.
Tôi vẫn luôn nghĩ cuộc sống là cân bằng, có được - có mất, có vay - có trả, có người đi rồi sẽ có người đến, có sống và có chết, có hủy diệt và cũng có tạo hóa... những điều ấy luôn song song tồn tại. Nên cái nhìn của tôi hay bất kỳ ai khác về điều đó cũng chỉ tạo giá trị cho chính bản thân mình, nó không cần chúng ta công nhận vì cơ bản đó là những quy luật hiện hữu. Vì vậy, chỉ cần nhận ra... là đã tốt. Còn lại đều là sự lựa chọn, nhưng khác ở chỗ, đấy là những sự lựa chọn trong tỉnh thức.
Người tôi yêu từng tặng tôi một cái hộp trống không. Phải nhiều năm sau tôi mới hiểu, đó cũng là một món quà (Mary Oliver).
Giữa sự tĩnh lặng của màn đêm, một vài tiếng lách cách trên bàn phím của tôi đã hữu ý khẽ chạm vào nó, như cái sở thích "kỳ lạ" củ...