NGÀY VUI


Ngày hôm nay thật vui. Lâu lắm rồi em mới được tận hưởng cái cảm giác này mà không chút nghĩ ngợi hay lo lắng về điều gì cả. 
Ngày hôm nay em cười, cười rất nhiều! Buổi sáng bắt đầu với TASL. Đó là khách hàng đầu tiên của TASL. Và em tin, em đã khiến chị ấy hài lòng và quyết định đầu tư, chấp nhận sản phẩm của TASL. Sau này, dù lớn mạnh hay có bất kỳ vấn đề gì, TASL cũng đã thực hiện đúng sứ mạng mà một sản phẩm cà phê mang đến cho khách hàng - những người đặt niềm tin vào nó.
Trưa, em vào nhà cô. Mặc dù nhiều lần, em cảm thấy mình như lạ lẫm và lạc lõng trong thế giới của những con người ấy nhưng em đã không còn sợ nữa. Em chỉ làm và nghĩ đến cô, nghĩ đến việc mình đã giúp được cô điều gì đó. Khi ấy, em cảm thấy vui. Đối với em, cô là người mà em rất quý. Vì vậy, chỉ cần cô cần bất cứ điều gì trong khả năng của em, em đều sẽ cố gắng hết sức. Và em mong, cô sẽ hiểu được điều đó. Mà không... dù cô có hiểu hay không, chỉ cần giúp cô được điều gì, em đều sẽ vui.
Mỗi khi đối diện với những anh chị ở E, ngoài cảm giác lạc lõng ấy, em còn cảm thấy mình như một chướng ngại khiến những anh chị ấy khó có thể thoải mái được với nhau. Anh biết đấy! Làm sao nói chuyện thoải mái được khi chỉ cần một người ở đó thinh lặng và không thể nào hòa nhập được (dù em luôn nở nụ cười và cố gắng để mọi người thấy rằng: Anh chị cứ nói chuyện đi, em vẫn vui vẻ, đừng để ý đến em quá!). Có thể những gì xảy ra với Tr cũng 1 phần tác động đến cảm xúc của em. Mỗi lần nói chuyện với mấy anh chị, em nghĩ đến Tr. Em nghĩ đến cảm giác của nó khi nhìn đứa bạn thân của nó nói chuyện với người mà nó không thích. Rồi điều đó như rào cản và khiến em suy nghĩ rằng, nếu em nói chuyện vui vẻ với họ, em như đang phản bội tình bạn với Tr. Nhưng thật sự, trong tâm em không muốn điều ấy. Vì ở 1 chừng mực nhất định, ở họ vẫn có những điểm em cảm thấy rất quý; có thể em mặc kệ những gì họ suy nghĩ về mình. Mỗi lần như vậy, em thử chất vấn mình, chuyện của Tr là chuyện của Tr, không liên quan đến mình, việc gì phải tự hành hạ cảm xúc của mình như vậy. Lần đó, giữa em và th.T có vấn đề, Tr cũng vẫn rất quan tâm đến th mà không nghĩ đến cảm xúc với em. Cũng công bằng mà. Em tự nhủ thế nhưng em không thể vượt qua. Em lo Tr sẽ không vui và cảm giác không an toàn khi nói chuyện với em về sau này.

Chiều tối về nhà, em mệt nhoài nghĩ lại mọi chuyện mà ngủ trên ghế lúc nào không hay. Giấc ngủ ngắn của em bị anh chiếm hữu. Em nhớ anh. Nhớ anh. Đó có phải là cảm giác mà người ta nói: Khi mất đi mới biết đã yêu. Khi xa rồi mới biết mình có nhớ. TASL sắp khai trương. Mỗi lần nhìn mồ hôi trên trán anh nhễ nhại khi chạy phần việc cho em, em cảm thấy xót. Anh bất chấp những gì em nói hay làm không hay với anh. Trong em, anh cao thượng như một vị Thiên sứ. Nhưng có lẽ, anh sẽ chỉ mãi là Thiên sứ, mà thôi.

Một giấc ngủ ngắn, em tỉnh dậy rồi ngẫu hứng cùng mấy chị chung dãy nhà nối tiếp niềm vui trong ngày bằng Karaoke. 5 chị em đi bộ một đoạn đường không ngắn không dài mà cười nói đủ mọi chuyện. Chưa bao giờ em hát thoải mái đến vậy. Chưa bao giờ em cười nhiều như thế. Đây có lẽ sẽ là ngày đáng nhớ của đời em.

Thương anh! Chúc anh ngủ ngon. Cầu mong Thiên sứ của em sẽ mang đến cho anh bình an ở nơi xa.

NHỮNG NGÀY DÀI

Trong cuộc sống, tôi chọn cho mình một thái độ, một tinh thần lạc quan để vui sống. Nhưng... có đôi lúc, tôi tự thấy bản thân mình không gắng gượng được nữa, nhất là khi điều tôi kỳ vọng, chỉ một điều thôi, không hề diễn ra.

Mấy hôm nay, tôi không rõ rằng tôi đang giày vò chính bản thân mình hay đang chấp nhận thực tại nữa. Đôi chân chỉ vừa chập chững giờ lại muốn ngừng. Tôi nghĩ về xung quanh, về những người tôi thương yêu, về những kỳ vọng, về cuộc đời mình,... Tôi cảm thấy cuộc đời của tôi phải chăng là uổng phí. Tôi tự cho phép mình nghỉ, tự cho phép mình thỏa mãn với nhiều thứ. Tôi không oán trách về việc tôi sống vì niềm vui cho mẹ, niềm hãnh diện của gia đình, vì kỳ vọng của những người xung quanh; nhưng tôi tự trách mình vì sao không kiên định, vì sao không thể phớt lờ cảm xúc của người khác mà sống thật với chính mình, làm những gì mình muốn, làm những điều mình cho là đúng, tại sao, tại sao?.............

Tôi đang mất phương hướng cho bản thân khi mọi thứ điều đang ở lưng chừng... Lưng chừng cho những ước mơ, những điều tôi thật sự mong muốn. Tôi tự hỏi, mình có đủ kiên trì, đủ mạnh mẽ và phớt lờ cảm xúc của những người xung quanh và cả những người tôi yêu thương để đi đến cái đích cuối cùng ấy không???

TS, con.........................
“Đâu đó trong con người của chúng ta hiện hữu một khu vườn bí mật. Đó là nơi chúng ta có thể nương náu khi cuộc sống trở nên khắc nghiệt, nơi chúng ta có thể trầm ngâm và suy nghĩ..."

Mọi thứ trong đầu bây giờ cứ rối bời... mọi thứ... Khu vườn này của tôi có chăng đã quá rậm rạp, nhiều cỏ dại làm khuất mất ánh sáng của bình minh, của ban trưa, của hoàng hôn.
Những ngày hôm nay thật sự có quá nhiều chuyện xảy ra cùng lúc khiến tôi chẳng thể nào cùng lúc đối diện, đặc biệt ngày hôm nay. Suy nghĩ không thể nào tập trung vào mọi chuyện; khi ấy, bản tính không dứt khoát trở lại làm tôi không thể nào quên được cảm giác 2 năm trước, khi người tôi kính trọng lại có thể làm ra những chuyện khiến 1 người bình thường như tôi khó lòng buông xuống.
Khi mất kiểm soát bản thân, tôi lại dằn vặt mình bởi những suy nghĩ cử lởn vởn trong đầu, không thể nào dứt ra được. Tôi cố tỏ ra mình ổn, cố gắng gượng cho những người tôi yêu quý biết rằng tôi không sao, nhưng đầu óc vẫn không thể tập trung. Cuối cùng, tôi vẫn là một kẻ tự khép mình vào một góc rồi tự đối diện với chính mình. Tôi khóc. Những dòng nước mắt lăn dài nhưng vẫn không thành tiếng... Giờ đây, tôi chỉ ước mình có thể "biến mất" 1 lúc, hoặc ngủ... chỉ ngủ thôi, một giấc dài nhưng người thân vẫn nghĩ tôi bình an. Một 1 lúc nào đó tôi tỉnh dậy, mọi việc vẫn như ban đầu. Tôi không có can đảm để biến mất khỏi cuộc đời này. Mẹ sinh ra không phải để tôi làm thế. Thiên Sứ luôn bên cạnh cũng không mong tôi bên người quá sớm. Tôi không thể là kẻ trốn chạy... Nhưng, giờ, tôi phải làm sao? Làm sao đây?

AI RỒI CŨNG KHÁC

Remember

Nếu em không bao giờ gặp lại anh thì sao nhỉ? Anh sẽ thế nào? Nếu em đi mà không nói, anh sẽ ra sao?
Càng ngày em nhận ra, anh càng lún sâu vào mối quan hệ này. Em không biết em có gì đặc biệt đến vậy. Không đẹp, không dễ thương, nũng nịu và dịu dàng như những người con gái khác; cũng không giỏi giang nhiều. Vậy tại sao? Tính ra, đến bây giờ, người thích em, chấp nhận được tính cách của em cũng chưa đếm hết 1 bàn tay nữa, anh là người thứ 2 và cũng là người kiên trì đến vậy.
Mình quen nhau đã gần 3 năm rồi. Em tin vào duyên số nhưng em vẫn chưa muốn chúng ta là gì của nhau và em chưa chuẩn bị được. Em còn có rất nhiều dự định cần làm. Em còn muốn học nhiều hơn nữa, muốn được sống với mẹ thật lâu, muốn được tự do,... em muốn rất nhiều thứ. Và hơn nữa, tình cảm với anh trong em không phải tình yêu. Em nói với anh, em thích người khác mà anh nhìn em cười cứ như anh xem điều đó không là vấn đề vậy.
Thật sự, em thích người khác nhưng người ấy không biết đâu, em chỉ có thể đứng nhìn họ từ xa vì... (thật đời) họ thích người khác, 1 người mà em không biết. Anh thấy buồn cười không, đứa vô tình và cứng đầu như em, khi có thể yêu thì lại yêu thế đấy.
Anh từng hỏi em rằng, em có tin rằng, khi yêu 1 ai đó thì có thể người ta sẽ yêu cả đời không? Em không trả lời vì em rất ngại. Em ngại nhắc đến từ ấy. Mà em cũng ác, không yêu anh những cứ bên anh. Dù hơi xa nhưng khi nào anh cũng lo cho em. Trời mưa, anh sợ em ướt, anh chạy xe từ dưới lên chở em về. Anh biết tính em, sợ mọi người đoán mò lung tung nên cứ âm thầm giống như một "anh chàng xe ôm đẹp trai" mà em từng gọi vậy... Người em thích có thể được như anh không, thậm chí người ta còn không biết. Em phải làm sao đây?
Mọi thứ cứ như thế này không phải cách. Đến lúc, em sẽ gửi lại TASL cho anh và mọi người. Đến năm 37, em sẽ tự tạo ALW cho mình. Anh biết mà, đó mới là thế giới của riêng em. Anh cũng vậy, chắc chắn sẽ không nằm trong thế giới ấy.
Em không muốn người tốt với em không hạnh phúc, không vui... chỉ vì em.

XOA DỊU

Star who loved Sun

Càng ngày, tôi càng tự thu mình lại với tất cả.
Tôi nhận ra mình ngày càng nhạy cảm và dễ tổn thương hơn bao giờ hết. Khi cảm giác mình bị làm tổn thương, tôi sẽ dần xa lánh người mà tôi nghĩ họ làm tổn thương mình.
Bác sĩ nói tôi bị trầm cảm, tôi không biết, thật sự không biết rõ về bản thân mình nữa. Tôi đã và đang cố gắng rất nhiều, rất nhiều để thay đổi. Cố gắng hòa nhập, cố gắng để dung hòa tất cả. Tôi tìm cho mình những niềm vui nhỏ, vẽ, hát, đọc sách, viết. Nhưng dường như mọi thứ càng ngày càng tệ hơn!
Càng ngày, nhận ra mình càng cô đơn, cô đơn tự trong bản thân mình. Tôi không muốn có bạn, và không muốn nói chuyện với bất kỳ ai xung quanh tôi nữa. Tôi không dám tin, không dám tin vào ai nữa!
Làm sao đây!?
(Nguồn: World of Instrumental Music)

Đọc những dòng chữ này, cảm giác của ba tháng trước sống lại. Cảm thấy chênh vênh. Nếu được lựa chọn thì vẫn vậy thôi; nhưng ít ra, tôi biết mình đang gặp phải vấn đề gì. Khá lâu... Không ngờ, cũng có lúc bản thân lại rơi vào trạng thái ấy...
Con vật còn cảm nhận được tình cảm biểu lộ xung quanh nó huống chi là con người với mức độ nhạy cảm và "khả năng đặc biệt" của một kẻ trầm cảm. Có người khó chịu, có người phàn nàn. Họ không đối diện với tôi (vì tôi trốn tránh họ), nhưng họ lại làm người tôi yêu thương phải khó xử. Họ không biết tôi cần thời gian. Là vì họ không biết... Là vì tôi không thể nói cho họ biết.
Cây cứng cỡ nào cũng có lúc gãy, người cứng cỡ nào cũng có lúc ngập ngừng, đó mới là con người. Nhưng hãy cho họ thời gian, dù không đủ kiên nhẫn nhưng cũng đừng phàn nàn khi họ không hề làm tổn thương bạn; họ chỉ tạm thời khép mình, tạm thời xa lánh mà thôi. Đừng khiến người họ yêu thương phải chịu áp lực vì đó chẳng khác nào việc bạn đẩy họ vào tình huống phải cứu lấy người họ yêu thương khi nhìn thấy bạn ra sức dồn những người ấy đến chân cầu trong khi họ chẳng đủ khả năng để cứu lấy chính bản thân mình... Khí ấy, cảm giác bất lực còn hơn cả cái chết.

When the Love Falls

Hôm nay, em nghe "When the Love Falls" khi vô tình thấy nó qua bài đăng của một người bạn; bản nhạc mà anh từng đàn cho em nghe, bản nhạc mà khi đó, anh và em rất trong sáng... Không! Nói chính xác hơn là chỉ có em. Cũng có thể khi đó em không đủ sâu sắc mà lại quá vô tình.
Đọc "lời dẫn" của bản nhạc, tự nhiên em khóc, lòng cứ nghẹn ngào. Có lẽ nhờ nó, em hiểu hơn tâm trạng của anh khi cứ mải miết theo 1 bóng hình chưa bao giờ thuộc về mình.
Cũng buồn cười thật, người ta buồn, người ta day dứt vì người họ yêu không yêu họ hay vì cớ gì đó không đến được với nhau; còn em buồn, em tự làm khổ và dằn vặt mình chỉ vì em day dứt với tình cảm của anh. Có phải anh cố tình hay đó là anh khi càng ngày, cảm xúc của em phụ thuộc vào anh càng nhiều. Công việc, tình cảm em đều gắn bó với anh dù lý trí em khi nào cũng nhắc nhở mình một điều: "Anh chỉ là bạn, là anh thôi". Khó khăn trong công việc, em tìm đến anh; vui, em tìm anh để chia sẻ; buồn, em tìm anh để được anh ngồi im lặng và vỗ vai; ngẫu hứng, em tìm anh đàn vài bản nhạc mà mình thích;... Anh hy sinh vì em nhiều quá! Đến nỗi... em cảm thấy có lỗi với anh khi chị và mẹ đều không hề biết đến sự tồn tại của anh trong cuộc đời em. Đến bây giờ, em thật sự không biết/không rõ, mình đối với anh, là thương, hay yêu, hay quý, hay thậm chí là sự thương hại nữa... Em thật sự không biết.
Cho đến bao giờ, mọi thứ mới thật sự bắt đầu với em từ chính bản thân em?

TỰ VẤN

Giờ này cũng khuya rồi, tự nhiên em lại nhớ đến anh. Ngày nay không biết anh có cảm thấy mệt mỏi với em không? Em không muốn bắt máy chỉ vì không muốn anh nghe thấy cái giọng khàn khàn và thấm mệt của em. Em biết mình sẽ làm anh buồn với những tin nhắn trả lời vô tình và trống không ấy. Em vô trách nhiệm, em trốn tránh công việc của mình, mọi thứ từ em thì bây giờ lại đổ hết lên người anh. Em xin lỗi vì nhiều lúc em chỉ muốn bỏ ALW, bỏ tâm huyết của mình, em cảm thấy mình không thể; em xin lỗi vì nhiều lúc hờn trách anh vô lý chỉ vì anh động viên em cố gắng hoàn thành nó, mọi việc cứ để anh chịu trách nhiệm. Dường như em ỷ lại vào anh quá nhiều. Em xin lỗi vì rất nhiều thứ.. và vì... em vẫn chưa công nhận anh bước vào cuộc đời em. Là do em ích kỷ. Cảm giác tội lỗi của em càng lớn vì em phát hiện, em thích một người khác dù em không biết được, em có là gì trong họ hay không.
...
Em sẽ cố gắng trưởng thành hơn để chấp nhận anh - người thương em thật sự.



Một ngày cuối tuần với tâm trạng cũng không tốt hơn tí nào. Thi xong chỉ muốn về nhà. Về nhà rồi lại nằm lì trong phòng và miên man về mọi thứ. Đến nỗi giấc mơ - thế giới riêng của mình giờ đây cũng bị họ chiếm hữu. Họ đi vào giấc mơ của mình với một màu đen và những cảm xúc rối loạn đến mơ hồ...
Ngày hôm nay, mình tự trách chính bản thân mình. Mình trách mình đã làm cô không vui, đã làm cô khó xử; Mình trách mình sao lại xa lánh cô trong khi cô khác họ; Mình trách mình tại sao chỉ cần mở lòng thôi mà cả một tuần nay mình vẫn không làm được; Mình trách mình vô dụng; Mình trách cảm xúc của mình lúc này...

NGÀY LẠI CÀNG DÀI HƠN

Bước xuống lững thững từ xe buýt, mình chẳng biết mình đang đi đâu, cũng chẳng biết mình nên làm gì? Mình ghét chính bản thân mình ngay lúc này. Mình ghét nỗi buồn của mình, ghét những suy nghĩ hiện tại. Mình nhớ, mình rất nhớ sự vui vẻ, háo hức và hớn hở vài ngày trước.
Ngày hôm nay, nhìn cô, nhìn mọi người sao trong lòng mình không cười được. Dặn lòng, dối lòng rằng phải vui lên; vì mình cũng được, vì cô cũng được; đừng làm cô buồn, đừng làm cô thất vọng,... vậy mà vẫn không thể. Niềm vui của mình len lỏi đi đâu rồi mình không biết? Chỉ có thể tự trách bản thân vô dụng...
Hôm nay, nhìn chị Vy không vui, nghe những tâm sự của chị mà lòng mình cũng nhói; hóa ra cả hai chị em đều cố gượng cười. Mình muốn vui, muốn kể chuyện cười cho hai chị em với đi; chuyện cười cái lúc mà lớp học của hai chị em toàn rác là rác trên và dưới bàn giáo viên; mình lại còn vô tình làm đổ cà phê bết nhẹt xuống dưới đúng lúc cô đi ngang qua phòng. Thế rồi hai chị em giấu cái "dơ" của mình bằng những thùng đựng rác chồng lên. Chị Vy nói: lần này không được làm chung với em, chị ở sạch hơn. Em qua xem lớp chị bây giờ vô cùng sạch sẽ.. Người kể người nghe mà chỉ biết khóc. Giá như lấy cái sạch sẽ đó để mua lại niềm vui của hai chị em cùng những học trò nhỏ niềm hãnh diện khi chúng có được hai cô giáo luôn vui vẻ, đoàn kết và tếu như thế thì hay biết mấy.
Ngày mai....

NGÀY QUÁ DÀI

Hôm nay em uống 4 ly/ngày. Thật sự em cảm thấy dường như mình không chịu nổi được nữa. Cái mệt mỏi, bất lực, cô đơn và 1 mình lúc trưa khiến em như cảm thấy mình vô dụng. Em chịu đựng giỏi lắm mà anh, như cái cách em giấu cảm xúc của mình dành cho anh và buông ra những lời cay đắng, vô tình. Nhưng tại sao hôm nay em lại khóc lóc, ấm ức như một đứa con nít. Em ghét em những lúc em cảm thấy mình vô dụng thế này. Rồi em lặng lẽ đánh mất mình với quá khứ mờ mịt không rõ hình dạng.
Hôm nay, tại một nơi không xa lạ, những con người không xa lạ nhưng sao cảm giác xa lạ quá. Em cảm giác một sự không an toàn... về mọi thứ. Về người đồng hành cùng em ở lớp, về những người xung quanh em. Giá như... em bớt đi cái ngang bướng, cao ngạo của mình để được gọi điện cho anh, kể lể, than vãn những lúc em thế này thì hay biết mấy. Nhưng em làm không được.
Hôm nay em vô tình làm "bạn đồng hành" của em tổn thương, vì em không đặt mình vào suy nghĩ của họ, em nghĩ rằng họ cũng cứng rắn như em và... em đã sai. Khi nhìn thấy chị ấy khóc, em nghĩ về những ý nghĩ của mình lúc sáng, về những cái thất vọng của em về chị ấy, về những hành động của em,... em cảm thấy mình giống như một tội nhân khi nhìn thấy những giọt nước mắt ấy. Anh bảo em phải làm sao đây? Em mặc kệ thì có sao đâu nhỉ? Em chỉ là người phụ thôi mà. Chỉ cần em "yên phận" làm những gì chị ấy nói, chị ấy không nói thì thôi... thì có sao đâu nhỉ! Em cũng mặc kệ cái cảm xúc, suy nghĩ của em thì có sao đâu! như vậy thì bản thân sẽ nhẹ nhàng hơn. Không mang tiếng là mình "vượt quyền"... Em có nên thế không anh?
Ngày mai em sẽ tiếp tục vì em quyết định thế. Nhưng em sẽ tiếp tục thế nào đây khi niềm vui không hiện hữu, cảm giác an toàn năm trước cũng không có đây anh?

ĐỂ THẤY SỐNG LÀ Ý NGHĨA

Vừa giải quyết xong một mớ hỗn độn. Cảm thấy như ngày hôm nay trôi qua thật ý nghĩa. Mọi việc đã được sắp xếp rất chi tiết và mình hi vọng tuần sau sẽ theo đúng tiến độ. Có lẽ sẽ căng thẳng khi tuần sau sẽ làm việc nhiều hơn nhưng nhiều thứ rồi sẽ ổn thôi, rồi sẽ qua hết một tuần... rồi lại bắt đầu một tuần mới... với Ephata.
Nhiều khi mệt đến mức chỉ muốn gục lên bàn ngủ ngay hay chợp mắt 1 tí cũng được... ngay lúc này đây, nhưng nhiều thứ đang ngổn ngang ra đấy, kế hoạch, tiến độ, phân chia,... rồi còn người sẽ thay và phụ mình trong thời gian sắp tới khi mình tham gia E nữa,... Giờ mình chỉ mong đến tháng 12 thật nhanh và dự án kết thúc như điều mình mong muốn thôi.
Hi vọng tháng 6, tháng 7 này mọi thứ điều tốt đẹp. Điều níu kéo mình tiếp tục với E chính là cô. Chính vì sự biết ơn và quý mến cô. Dù không biết cô nghĩ như thế nào, việc mình quyết định tham gia E năm nay có giúp cô được phần nào hay không nhưng mình vẫn mong... mình mong mình có thể làm được điều gì đó ý nghĩa  và trả ơn cô bằng tất cả sự nhiệt huyết của mình (dù là quan hệ chủ-nhân viên đi chăng nữa). Thời gian 2 năm tuy không đủ để gọi là dài nhưng cũng không hề ngắn, nó đủ để mình thấy quý và ngưỡng mộ cô rất nhiều. Ai biết được năm sau rồi sẽ thế nào, dù thế nào đi nữa, mình vẫn rất cần sự ổn định (mặc dù mình vẫn mong được tiếp tục là "nhân viên" của cô). Khi Dự án kết thúc, Ephata kết thúc, 4 năm Đại học kết thúc, mình sẽ có một hướng đi mới... cho riêng mình.
Cô và một vài thầy cô khác mình quý, trường, vài đứa bạn thân, bài vở, thực tập,... kỷ niệm... mình sẽ nhớ mãi.

NGÀY DÀI

Ngày hôm nay hơi đuối sức nhưng mà vui. hihi... Hôm nay nhìn thấy tóc cô ngắn, lại nhớ về hơn 1 năm trước (hinh như thế), lúc đầu năm học cũng thấy mái tóc ngắn kiểu này của cô :) Lại ước gì thời gian đừng trôi nhanh vậy. Thời gian còn được gặp cô, được nhìn thấy cô không còn nhiều, có lẽ mình sẽ rất nhớ cô; nhưng sẽ chấp nhận. Không hiểu sao mỗi lần bước vào nhà cô, mình cảm thấy thật thân thuộc.... Vậy nên, có những thứ chẳng khi nào mình hiểu được.
Hôm nay khi thầy hỏi: nêu 1 việc mà bạn phải làm mỗi ngày, mình đã chọn cf... hihi... không có gì khác lạ; thiếu nó mình sẽ chẳng làm được gì và thật sự như vậy, đó là thói quen. Nhưng mình biết giới hạn của nó và hi vọng mình sẽ giữ bản thân không chạm đến cái giới hạn ấy.
Tối nay đi ăn tối với mọi người ở E, một anh chàng để lại cho mình một ấn tượng không nhỏ về sự cố gắng thể hiện mình. Hơn mình hai tuổi nhưng ở anh chàng ấy không hề có một sự chững chạc và chín chắn của một người đàn ông 25 tuổi. Tệ hơn, anh chàng ấy lại tỏ vẻ xem thường mối tình của mình khi nói rằng: Quen nhau lâu rồi, mất hết cảm giác, thấy như 1 điều bình thường,... Vậy còn cưới nhau làm gì? đâu phải tự nhiên người ta nói "tương kính như tân".
Thật sự, anh chàng này khiến ngày hôm nay của mình lại thêm một màu sắc mới. Cuộc nói chuyện của anh ta với 2 chị giúp mình luyện tập khả năng quan sát và im lặng. Mình cám ơn anh ta vì điều này.
Dù thế nào đi nữa, ngày hôm nay đối với mình như thế là đủ vui :)

...

Rồi mọi thứ sẽ qua... sẽ ổn cả thôi!

ỔN CẢ THÔI!

Mấy hôm nay, mình tự thả lỏng bản thân mình... sau một số chuyện. Mình muốn mọi thứ, từ niềm vui đến nỗi buồn, kết thúc thật nhẹ nhàng và không tì vết. Một tuần cho mọi chuyện.. thật sự quá dài. Mình tự hỏi lòng mình - có đáng không? Mình vẫn vậy, vẫn căng thẳng, vẫn mệt mỏi, vẫn không cảm thấy vui, thấy hài lòng.
Còn nhiều thứ để hoàn thành, nhất là DA. Cũng gần 6 tháng gắn bó - một khoảng thời gian không phải ít. Giai đoạn "nước rút" này mình cần cố gắng hơn. Không thể để những chuyện linh tinh ảnh hưởng đến, không thể. 
RỒI MỌI THỨ SẼ QUA, SẼ ỔN CẢ THÔI!

????????????????????????

Tại sao, tại sao em lại buồn, lại thất vọng vì con người đó hả a? Tại sao? Con người đó có là gì của em đâu chứ! Người ta xúc phạm em bằng những lời lẽ mà có nằm mơ, em cũng không thể nào nghe thấy được. Vậy mà em chỉ biết cầm chiếc điện thoại, sững sờ như tính cách của một đứa con gái yếu đuối. Em không muốn khóc nhưng nước mắt cứ tràn. Là bạn bè mà, đã từng có những khoảng thời gian rất vui vẻ bên nhau, có cần thiết phải dùng những từ làm em đau như vậy!
Em phải làm sao để vượt qua những ngày như thế này đây anh?

CÓ LẼ, MỘT NGÀY NÀO ĐÓ, EM SẼ... NÓI TIẾNG YÊU ANH

Hôm nay nghe điện thoại của anh, em thấy vui; chẳng phải vì em đang mong đợi nó mà là vì em đã vô tình quên đi và niềm vui chợt hiện ra khi nhìn thấy số điện thoại anh hiện lên. Mấy ngày nay em vẫn cảm thấy rất áp lực dù em đã học được cách tự cân bằng cuộc sống của mình; em đã làm rất nhiều thứ. Hôm nay, tự nhiên em cảm thấy cần gặp một ai đó và em nghĩ đến anh... và... em không gọi. Em sợ là mình đang lợi dụng anh lúc em cần. Cũng như em nói, là vì em quá dứt khoát nên nhiều khi em khiến người khác vô tình lướt qua đời mình dù em không muốn thế, nhưng em phải làm sao. Em ước gì em yêu, em thất tình, em nghĩ đến anh hàng ngày nhưng sao em không làm được. Cô bạn em nói: Ai yêu em sẽ không bao giờ dám thổ lộ vì họ sợ, nói ra em sẽ từ chối quá thẳng thừng; người ta sợ cái lạnh lùng bên ngoài của em. Em cũng thấy thế và em cảm nhận được điều này ở một số người. Và em đã kể với cô bạn ấy mẫu người của em và rõ ràng, mẫu người ấy chính là anh.
Em khùng thật, em đang cố ép mình yêu anh!
Sao anh cứ mãi để em tựa vào?
Bạn em hỏi em có người yêu chưa và câu trả lời muôn thuở của em: "Có thì sao mà không có thì sao?", "Tao chưa có, mày tin không?". Nói xong rồi em tự cười mình.
Em sợ em mắc chứng tự yêu mình nhưng không phải, em vẫn ổn. Nhưng tại sao, đến giờ, em vẫn chưa yêu ai.
Người ngoài nhìn em như một đứa nhóc. Họ nhìn bề ngoài của em nhưng không biết bên trong em nghĩ gì. Họ không hề nhận ra "trong em là hai con người khác biệt" (anh nói thế) và em cũng nhận ra điều đó. Họ nghĩ em ngu ngốc, "thật thà", "cả tin",... em mặc kệ và chẳng có chút cảm xúc gì cả. Điều đó khiến họ khó chịu và nói em bảo thủ, cứng nhắc, không chịu thay đổi. Cũng buồn cười thật.
Em đang sống cuộc đời của em với những giá trị mà em lựa chọn và em vui vì điều đó. Em biết là sai nhưng em vẫn làm, em nghĩ là không nên nhưng em vẫn nói,... vì đó là những gì mà em lựa chọn. Em biết là mình đang làm điều gì.
Bây giờ, em chỉ hi vọng những ngày căng thẳng thế này sẽ qua đi; Thiên Sứ của em sẽ cho em niềm tin, em tin điều đó. 

CHẶT

Thứ 4 ngày 22 tháng 01 năm 2014
hôm nay tôi tự hứa với lòng, rồi sẽ có một ngày tôi quay lại Hà Tiên, quay về ngôi trường Pháo Đài I, về với các học trò nhỏ thân yêu; quay về với Bạch Mai, với dòng sông yên ả. Khi đó, tôi sẽ khác bây giờ. Còn bây giờ, tôi phải vượt qua nỗi nhớ, qua quá khứ và cố gắng với thực tại.
HÀ TIÊN, PHÁO ĐÀI I, TẤT CẢ... SẼ Ở MÃI TRONG TIM.

ALW

NHỚ

Hai tuần... Hai tuần nhanh thật!
Cứ ngỡ Pháo Đài, Hà Tiên sẽ chẳng có gì để nếu kéo như cái cảm giác lạ lẫm ban đầu của mình khi đặt chân đến mảnh đất ấy. Và, cuối cùng,... không ngờ rằng, về đây mình lại nhớ đến vậy. Mình nhớ những tiếng chào của học trò khi chỉ vừa đặt chân đến cổng trường; nhớ cái Hội trường - nơi đầu tiên cả nhóm ngồi làm việc; nhớ cái thư viện - nơi có thể gọi là "thiên đường" của cả nhóm, nơi để hội họp, để nói chuyện, tán gẫu, để ăn trưa, để ngủ trưa, để làm việc,...; nhớ sự nhiệt tình của cô Hiệu trưởng; nhớ chị Giàu, chị Chi; nhớ những học trò nhỏ lớp 4A, 4B: Đại Lâm, Lyan, Khoa, Ngọc Châu; nhớ con đường đi bộ mỗi ngày đến trường; nhớ căn phòng, nhớ cái giường ngủ; nhớ cái lan can lộng gió rồi ngồi với tách cà phê nóng, nhớ mỗi khi họp nhóm rồi cả nhóm ngồi bàn tán với nhau; nhớ những khi nhóm cùng cô đi ăn chè rồi đi theo sau "bảo vệ" cô về tới tận khách sạn Hải Yến; nhớ những đêm cặm cụi làm báo cáo rồi ngái ngủ đến mức ôm lap ngủ chung; nhớ cái ngày cuối cùng luyến tiếc không dám ngủ,... Mình nhớ... nhớ đến không chịu nổi...
Biết đến khi nào mình mới học cách chấp nhận: Những điều như thế chỉ là sự kiện đi ngang qua cuộc đời mà thôi.

GIẬN?

Giờ này cũng đã khuya. Hôm nay em không vui. Nói thẳng ra, em không vui vì đứa bạn của em không tôn trọng em, em cảm thấy thể. Hình như là trên một lần. Khi điều này xảy ra... em tức giận (hình như đó là phản ứng nhất thời của em) sau đó em cố gắng kiềm chế bản thân để không tạo ra cãi vả giữa hai đứa. Em tự đặt câu hỏi: Em đã làm gì để nhận lại thái độ như thế? Tại sao lại là em?... Cuối cùng vẫn không có đáp án. Em cố gắng giữ lời hứa và thế là....Thật sự em không vui. Cả 2 ngày qua, em không hề vui.

Lại xa

Hôm nay trên xe buýt từ Bình Dương về thành phố em lại có cơ hội nghĩ mông lung. Chưa khi nào em cảm thấy mình vô dụng và bất lực như thế này; cũng chưa khi nào e nghĩ nhiều về mẹ như thế này. Em thấy thẹn với lòng mình. Cuối cùng rồi em cũng chốt lại với một lời thầm hứa khắc sâu vào tim. Em sẽ thực hiện lời hứa ấy đến khi nào em không còn nữa.
Hôm nay chúng ta gặp nhau. Anh ôm tạm biệt em với tư cách một người bạn. Cái cốc đầu của anh với câu nói: "Để đấy! Anh lo cho" tạo cho em cảm giác an tâm nhưng lại khiến em cảm thấy mình vô trách nhiệm. Em với anh, suy cho cùng, vẫn phải kết nối với nhau qua đứa con tinh thần ấy.
Giờ đã rất khuya rồi, em ngồi nghe Mariage D'amour - bản nhạc mà cả em và anh đều say đắm. Em nhớ lại cái lần em chơi bản nhạc này cho anh nghe, anh trêu em làm hỏng một kiệt tác; vậy mà sau đó anh cứ bắt em phải chơi lại bản nhạc này không biết bao nhiêu lần. :) Tính ra em lười thật, vì em mỗi chơi nhạc cho mình anh. Mà đến nhà anh, em chỉ thích mỗi chiếc đàn; và em biết rằng, anh rất cưng nó.
Người ta nói: Một cuộc tình chấm dứt nhưng kí ức về nó sẽ là mãi mãi, điều này quả thật không sai. Em là một đứa không nặng tình và nhiều khi em chẳng xem nó là gì cả; nhưng anh lại khác. Có lẽ vì thế mà anh mới chịu đựng được em; em trân trọng điều đó. Em chẳng biết phải làm sao với bản thân mình. Em có thể chịu trách nhiệm với mọi việc nhưng trừ chuyện liên quan đến tình cảm và đại loại thế. Nhiều lúc, em thầm cám ơn đời vì đã tạo ra em là một đứa con gái; còn nếu ngược lại, chắc em là một tên "Sở Khanh" không hơn không kém. Em chinh phục được người ta, cuối cùng em lại chán mà chẳng hiểu nguyên do. Em sợ chính bản thân mình. Từ trước đến nay, ngoài tình yêu với mọi người trong gia đình, người khiến em luôn mến, đó là cô. Anh biết điều đó; Còn đối với anh, cảm giác tội lỗi trong em rất nhiều vì hơn một lần, em thoáng cái suy nghĩ chán anh... Vì thế, em không muốn kéo dài mối quan hệ này để anh phải buồn vì một đứa như em. Nhưng... sao anh giống con thiêu thân vậy, đã biết em là thế, sao anh cứ lao vào? Tại sao? 

XOÁY

Là sao nhỉ? Hôm nay lại mông lung; Nhiều lúc muốn nói ra những việc mình đang phải làm với quỹ thời gian ít ỏi để cô, mọi người thông cảm nhưng lại không thể; không muốn giải thích dài dòng để tìm kiến sự đồng cảm; không muốn vi phạm nguyên tắc của bản thân. Thông cảm vì cái gì trong khi dự án này là do mình chọn, mình vì tư lợi, nó lại chẳng mang đến cho mọi người điều gì cả. Chừng nào dự án còn chưa xong, mình còn mệt mỏi. Cuối cùng cũng là do mình. Giờ mình biết làm sao để cân bằng mọi thứ. Đi để lại cho mọi người thì không yên tâm. Nhưng không thể ôm hết; càng không thể xuống ấy, vừa thực tập, vừa ôm nó... Thế nào anh cũng phải xoáy vào... trong khi mình đã nhận. Phải làm sao để thôi tự trách?!
...
Tự dưng một dòng suy nghĩ vụt qua - "có phải ta quá vô tình hay quá sắt đá và cứng nhắc, bảo thủ!". Ta có quyền gì làm người khác tổn thương.

LÀ TÔI

cóc con lạc lối

Giữa sự tĩnh lặng của màn đêm, một vài tiếng lách cách trên bàn phím của tôi đã hữu ý khẽ chạm vào nó, như cái sở thích "kỳ lạ" củ...

VÌ SAO BẠN TÌM ĐẾN?